Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.

ợng Tu Văn nhún vai: “Theo anh nghĩ, dù anh ta có cháu nội cũng chẳng bỏ được cái tính ấy.”
Cam Lộ không khỏi bật cười, lại thấy khó hiểu: “Em không hiểu, vợ anh ta xinh đẹp như vậy, con trai lại rất đáng yêu, chơi bời ở bên ngoài thú vị đến nỗi khiến anh ta quên đường về hay sao?” Sau đó nhìn Thượng Tu Văn: “Có phải đàn ông bẩm sinh đã không thỏa mã với cuộc sống gia đình đơn giản không?”
“Đừng có mà gài bẫy anh.” Thượng Tu Văn vui vẻ véo mũi cô: “Anh không như thế, anh là người đàn ông rất yêu gia đình mình, hơn nữa lại là một gã sợ vợ.”
Cam Lộ chun mũi: “Ông lớn anh đến bình dầu trong nhà đổ cũng chẳng đến lượt dựng lên, có người sợ vợ như anh không?”
“Đó là do bình dầu toàn được em sắp xếp đâu ra đấy, anh chẳng lấy đâu ra cơ hội thể hiện.” Anh bất chợt ôm lấy cô, thành thật nhìn vào mắt cô, “Lộ Lộ, nếu em sinh cho anh một đứa con, anh chắc chắn sẽ không chỉ sợ vợ mà còn là một fan cuồng nhiệt của cái gia đình này.”
Đó là lần đầu tiên anh nói chuyện với cô về con cái, cô đỏ mặt, nhưng lúc đó trong lòng cũng rất xao động, rồi cũng chẳng có thời gian rảnh rỗi đi quan tâm đến ông anh họ phong lưu của chồng nữa.
Bây giờ Ngô Úy đã 33 tuổi, đang ở thời kỳ sung sức nhất, còn lâu mới đến giai đoạn ôm cháu nội, con đường phong lưu vẫn có thể mặc sức tung hoành, chỉ là dan díu với cả cô dẫn chương trình của đài truyền hình, lại là đàn chị của cô, thật là ngoài sức tưởng tượng.
Tiền Giai Tây thường cười nhạo rằng đài cô có rất nhiều tin tức giật gân li kì, Cam Lộ nghe mà khó bề tưởng tượng, hoàn toàn không thể nghĩ những chuyện này lại không xảy ra trên báo lá cải mà ở ngay bên cạnh người bạn thân mình. Cô không thể không mượn câu nói nổi tiếng của một người nào đó: “Giới quyền quý thật loạn lạc.” Tiền Giai Tây thì ra vẻ nghiêm túc gật gù đồng ý: “Đúng là quá loạn luôn ấy chứ.”
Nhìn chiếc xe nhanh chóng biến mất trong dòng xe cộ tấp nập, Cam Lộ nghĩ, không biết Lý Tư Bích có biết chàng hoàng tử trên chiếc Porche 911 đó đã thành gia lập thất rồi không, nhưng đó không phải là chuyện mà cô quan tâm.
Cô trong lòng bỗng thấy buồn bực, gần đây Thượng Tu Văn vì chuyện của Húc Thăng mà chạy đi chạy lại như con thoi giữa hai nơi, lúc nào cũng trong trạng thái vội vã, vô cùng mệt mỏi, hôm nay còn đang ở thành phố J chưa về. Vậy mà sao người thừa kế cũng là tổng giám đốc Húc Thăng xem ra lại có vẻ nhàn nhã thế nhỉ, có thể lái xe mấy tiếng đồng hồ đến đây bao gái? Không cần phải nói theo cách của Tiền Giai Tây, anh ta và Lý Tư Bích gần đây qua lại thường xuyên, chắc chắn mất thời gian ở đây không ít.
Tiền Giai Tây đọc trên báo thấy giới thiệu một nhà hàng món Thái rất hấp dẫn. Nhà hàng này không được lớn lắm, cách bài trí đậm phong vị Đông Nam Á, đâu đâu cũng có tượng voi điêu khắc, những bức bình phong dùng để ngăn không gian quán rất tinh xảo, tỉ mỉ, trên những chiếc ghế dựa bằng mây đặt những tấm nệm mổng bọc bằng vải lụa đủ màu sắc theo phong cách Thái Lan, nhân viên phục vụ mặc trang phục truyền thống của Thái Lan đi đứng nhẹ nhàng, âm nhạc kiểu Thái vang lên dìu dặt khiến người ta có cảm giác thư thái. Nhưng sau khi các món mà bọn cô gọi được bê lên hết, Tiền Giai Tây lúc đó mới bắt đầu xì xầm.
“Chắc chắn cái tay viết bài giới thiệu nhà hàng này đã nhận hoa hồng, tâng bốc lên đến tận mây xanh, kéo bao nhiêu khách đến đây nhưng khẩu vị cũng bình thường thôi.”
Cô vừa ăn vừa bình luận: “Thịt thăn heo rất dai, nhai hoài không đứt, còn món cà ri xanh thịt bò với cà dái dê có vị thuốc rất kỳ cục; xúp Tom Yam cay xé lưỡi, ngửi thôi đã sặc, nếu người bị cảm nghẹt mũi đến ăn chắc chắn sẽ rất hiệu quả…”
Cam Lộ trợn mắt nhìn cô: “Cậu đang làm ảnh hưởng đến việc thưởng thức của tớ đấy, không phải cậu nằng nặc lôi tớ đến đây à, thức ăn đã gọi rồi, không ăn cho đã thì thật lãng phí.”
“Không thể vì đã lỡ gọi mà phải miễng cưỡng ăn.” Tiền Giai Tây lại kéo dài giọng: “Đó gọi là qua loa cho xong chuyện, là không có trách nhiệm với bản thân, tớ trước nay luôn kiên định cho rằng, thái độ đối với việc ăn uống ở một mức độ nào đó phản ánh thái độ của mình với cuộc sống.”
“Cậu ba hoa chích chòe vừa thôi, chè xoài ăn được lắm đấy, cậu nếm thử xem.”
“Ngọt quá ngấy quá.”
“Ấy, có phải cậu lại làm tình làm tội với bạn trai rồi không, bình thường cũng đâu có kén chọn như vậy.”
“Bọn tớ chia tay rồi. Cái món cá nướng chanh này mùi vị cũng không đến nỗi.”
Cam Lộ bó tay với việc cô dùng một giọng điệu để nói về hai sự việc khác nhau: “Cậu bây giờ ốm yếu sắp thành tiên rồi đấy, cậu làm ơn ăn uống cho đàng hoàng giùm tớ cái.”
Tiền Giai Tây thấp hơn Cam Lộ 5cm, cao khoảng 1m59, nhưng lúc nào cũng nói mình cao 1m60, cô chỉ nặng không đầy 43 kg, quả thật hơi ốm. Nhưng cô trước nay đều rất mãn nguyện về cân nặng của mình, nên chẳng chút phật ý, lúc này lại cười càng toe toét hơn, ngồi dịch lại phía Cam Lộ một chút: “Tớ cảm thấy gần đây cậu chắc chắn được Tu Văn nhà cậu tưới tắm rất kỹ, nên chê bai tớ chứ gì.”
Cam Lộ nghiến răng: “Đồ chết tiệt nhà cậu, có cần phải bậy bạ hơn nữa không? Đây là nơi c