Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.
cũng vì hai chúng ta mà chấn chỉnh lại.”
Cam Lộ nghi hoặc nhìn anh: “Đóng cửa công ty cũng được xem là suy nghĩ khởi đầu của việc chấn chỉnh đó sao?”
“Anh từ lâu rất muốn đã muốn rút chân ra khỏi An Đạt rồi, hiện nay lại đúng lúc thời cơ đến. Giúp cậu xử lý sự việc này xong, anh sẽ vì tương lai chúng ta mà suy nghĩ lựa chọn một dự án thích hợp, bắt đầu lại từ đầu. Suy cho cùng nếu cuộc sống không ổn định, anh cũng không có quyền gì bắt em yên tâm chung sống với anh, càng không thể để em yên tâm sinh con.”
Thượng Tu Văn lần đầu tiên nói tỉ mỉ về kế hoạch tương lai của anh, giọng nói thành khẩn khiến Cam Lộ xúc động: “Tu Văn, anh nên biết rằng, em chưa bao giờ yêu cầu anh phải làm ông này bà nọ, kiếm được thật nhiều tiền. Em rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Thất nghiệp không phải là vấn đề gì lớn, em chỉ không thích anh tùy tiện vì cậu mà kết thúc sự nghiệp mấy năm vất vả gây dựng của mình.”
“Anh hiểu, anh không tùy tiện đâu.” Anh lắc đầu cười, “Một mình anh, sống sao cũng được nhưng sau khi có em thì phải khác chứ.”
Anh chăm chú nhìn ánh mắt dịu dàng của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên, chỉ là một nụ cười mỉm, nhưng lại ẩn chứa hàm ý sâu xa. Anh bình thường chẳng biểu hiện gì nhiều, nhưng lòng cô luôn tan chảy mỗi khi nhìn thấy vẻ thành khẩn trên mặt anh. Cam Lộ vô số lần bị cuốn hút bởi nụ cười của anh, lúc này cũng dậy lên cảm xúc khó tả, tim hình như đập nhanh hơn, nhất thời quên mất nói đến đâu rồi. Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh: “Anh đã có mục tiêu rồi thì em sẽ luôn ủng hộ anh. Hai năm nay em có để dành được ít tiền, nếu anh cần, cứ nói cho em biết.”
Thượng Tu Văn vẫn cười, nhưng lại phảng phất nỗi buồn: “Yên tâm đi, không đến nỗi phải đụng đến tiền riêng của em đâu. Anh từng nói, trang trải cuộc sống là trách nhiệm của anh, không cần em phải lo lắng đâu.”
Cam Lộ nép vào lòng anh, nghịch nút áo của anh, hồi lâu không nói.
“Đang nghĩ gì thế?”
“Công việc của anh em không giúp gì được, anh nói em không cần lo lắng, em tưởng thật thế là chẳng lo lắng nữa. Anh có cảm thấy em không đủ quan tâm đến anh không?”
Thượng Tu Văn sững người, rồi lập tức cười lớn, anh cười rất hào sảng, Cam Lộ khó chịu, dùng sức đấm vào ngực anh: “Em hiếm lắm mới tự kiểm điểm trách nhiệm làm vợ chưa tròn của mình, có gì đáng cười đâu?”
“Không phải, anh đột nhiên nhớ đến câu nói của Dĩ An.”
Thượng Tu Văn cố nhịn cười, ra chiều nghĩ ngợi, lắc lắc đầu: “Không được, câu nói này không thể nói cho vợ nghe.”
Cam Lộ nổi lòng hiếu kỳ, hai tay vòng qua cổ anh, nép vào người anh, cười tít mắt: “Có phải đàn ông bọn anh thích nói chuyện đồi trụy không?”
“Em bây giờ không trong sáng đấy cô giáo Cam ạ, sao lại nghĩ đến mấy chuyện đồi trụy thế? Vả lại Dĩ An là người rất chú trọng lời ăn tiếng nói sao có thể đi nói những chuyện đòi trụy cơ chứ?” Thượng Tu Văn vẫn trêu cô.
“Vậy có gì mà không thể nói cho em biết?”
“Thật ra câu nói này rất nghiêm túc. Cô Vương thư ký tiền nhiệm của công ty rất thích Dĩ An, thấy cậu ta thất tình, cuối cùng cũng lấy hết can đảm thổ lộ lòng mình với cậu ta. Cậu ta vô cùng ngạc nhiên, lập tức từ chối thẳng thừng, kết quả cô Vương bị tổn thương nộp đơn nghỉ việc, đến công việc cũng không bàn giao lại, để lại một bãi chiến trường. Anh vừa phải cuống quýt tìm thư kí mới, vừa mắng cậu ta không khéo léo. Cậu ta nói với anh, có đàn ông thích coi bạn gái mình là thư ký riêng, có đàn ông thích coi thư ký là bạn gái, cậu ta cho rằng đều không tốt, cậu ấy thích bạn gái là bạn gái, thư ký là thư ký.”
Cam Lộ không nhịn được cười khúc khích: “Đối xử với người con gái tỏ tình với mình như vậy hình như không được hợp tình cho lắm.”
“Trong việc này, không thành thật mới chính là cái không hợp tình lớn nhất.”
Cam Lộ thừa nhận anh nói có lý, nhưng cũng nghi hoặc: “Sao bỗng dưng anh lại nghĩ đến chuyện này, chẳng lẽ cũng có thư ký tỏ tình với anh?”
“Em liên tưởng giỏi thật đấy, chồng em hiện tại là tư lệnh nhẵn túi lại đang thất nghiệp, đến nỗi phải làm thay người giúp việc rửa bát lau nhà kiếm bữa cơm lót dạ, đâu có cô thư ký nào nhắm tịt mắt lại đi tỏ tình với anh?”
“Thượng tiên sinh, anh đánh giá thấp khả năng sát thương của ngoại hình anh quá đấy.”
Thượng Tu Văn cười vui vẻ: “Cám ơn em, bà Thượng, anh biết mình có chút vốn trời cho, nên cũng được an ủi phần nào.”
Nói đùa thì nói vậy nhưng Cam Lộ vẫn không hiểu: “Câu nói của Dĩ An có liên quan gì đến em?”
“Rất đơn giản mà. Anh đồng tình với câu nói của Dĩ An, thư ký là thư ký, bà xã là bà xã. Em là vợ của anh, không cần phải như thư ký, biết tường tận lịch trình, công việc, hỏi tỉ mỉ nhất cử nhất động của anh mới coi là hoàn thành trách nhiệm của một người vợ.” Thượng Tu Văn thờ ơ nói, dùng ngón tay chải tóc cô, “Giống như hiện nay anh thấy rất vui.”
Hai tay Cam Lộ vòng qua eo anh, trong lòng thấy ấm áp vô cùng, đột nhiên nhớ ra chuyện gì: “Anh chạy ngược chạy xuôi như vậy, cậu cũng đi chủ trì cuộc họp. Còn anh ba thì làm gì?”
“Anh ta ấy à…” Thượng Tu Văn nhún vai, “Anh ta hành tung bí mật, thường ngày chẳng