Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.

iệu quả hiện trường các vụ án mà em muốn.”
Cam Lộ thuận miệng hỏi: “Anh đi Anh lần nào chưa?” Nhưng hỏi xong cô lại thấy ân hận, nếu không lén coi hộ chiếu của Thượng Tu Văn, có lẽ cô đã có thể hỏi một cách thản nhiên. Bây giờ câu hỏi rất đỗi bình thường lại bất giác trở thành một câu hỏi thăm dò, cô rất không thích mình có cái cảm giác xấu hổ này.
Mặt Thượng Tu Văn không có chút gì khác thường, cũng thuận miệng trả lời: “Mấy năm trước có đi rồi, Thiếu Côn rất thích Anh quốc, anh ấy không mua nhà ở nước khác để định cư, chỉ duy nhất mua can hộ chung cư ở Luân Đôn.”
Trong lúc nói, máy fax trên bàn kêu “tít” một tiếng, rồi chậm rãi truyền fax đến, anh bước tới, câm lấy tờ fax xem kỹ, rất lâu không nói gì.
Cam Lộ không muốn làm phiền anh, lấy váy ngủ đi tắm. Tuy nói còn chưa chính thức nghỉ lễ, nhưng trước mắt tạm thời chưa có công việc nào cần phải làm ngay, cô gội đầu, chăm sóc mặt và cơ thể, xong cũng mất hơn một tiếng đồng hồ.
Cô vừa dùng khăn tắm lau khô tóc vừa bước ra ngoài, bỗng nhiên dừng bước, Thượng Tu Văn đang nói chuyện ngoài phòng làm việc: “ … Không cần đâu, Tĩnh Nghi, anh nghĩ em rất hiểu anh mới phải chứ, anh không thể chịu sự uy hiếp của người khác.”
Lại một lần nữa cô nghe nhắc đén cái tên này trong cuộc điện thoại của anh, cô tiến thoái lưỡng nan. Sau một lúc im lặng, Thượng Tu Văn lại lên tiếng: “Cám ơn em. Nhưng anh nghĩ chúng ta không thể nói rõ ràng qua điện thoại được.” Dừng lại một lúc, anh cười nói: “Đúng vậy, thời gian này anh đang ở nhà nghỉ ngơi, bên cạnh vợ.”
Đầu dây bên kia hình như cúp điện thoại, Thượng Tu Văn chậm rãi quay người lại, đồng thời nhìn chăm chú vào màn hình di động vừa nhấc khỏi tai, khóe miệng bên phải nhẽ nhếch lên, nở một nụ cười lạnh lùng, đây vốn là biểu hiện Cam Lộ đã rất quen thuộc, lúc này nhìn thấy, tim cô như nghẹt thở.
Thượng Tu Văn ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, thần thái trở lại bình thường: “Tóc vẫn còn ướt kìa, có cần anh giúp em sấy khô không?”
Cô máy móc gật đầu, Thượng Tu Văn vào phòng tắm lấy máy sấy tóc, cô vô tình chạm vào chiếc di động để trên bàn của anh, máy vẫn còn hơi nóng, rõ ràng cuộc nói chuyện này diễn ra rất lâu. Cô đột ngột thu tay lại, vội vàng bước vào phòng ngủ.
Thượng Tu Văn cũng lập tức đi vào, bảo cô đến ngồi ở bàn trang điểm: “Tận hưởng sự phục vụ tận tình chu đáo của anh nhé.”
Cô nguýt anh một cái: “Đột nhiên nhớ đến lời anh từng nói, không nên nịnh vợ nhiều, nịnh nhiều chứng tỏ lòng mình có gì mờ ám.”
Anh cười lớn, mở máy sấy tóc, nói trong tiếng máy ù ù: “Đây không phải là nịnh mà là chiều, chiều vợ thì không bao giờ là nhiều.”
Cô cười lấy lệ, sự ấm áp này, cô dĩ nhiên mãi mãi chẳng bao giờ thấy đủ, cô chỉ có chút cảm giác không thực. Người đàn ông đang đứng áp sát vào người cô lúc này chính là người chồng càng lúc càng thân mật của cô, nhưng đồng thời anh lại nói với người yêu cũ trong điện thoại rằng: “Anh nghĩ em rất hiểu anh mới phải.”
Lòng cô trào dâng một cảm xúc khó tả, dường như cũng không phải là ghen với câu nói ấy, mà bỗng dưng dậy nên một nỗi hoài nghi: Trong mắt anh ấy, mình có hiểu anh ấy hay không? Còn trong lòng mình, mình hiểu anh ấy được bao nhiêu?
Một tay anh dẫy tóc cô, một tay cầm máy sấy tóc, cách vừa đủ để cô không cảm thấy quá nóng. Cô nhìn vào trong gương, thần thái anh vô cũng chăm chú, những ngón tay thon dài luồn qua tóc cô. Cô trước nay không quen vô duyên vô cớ dậy lên niềm thương cảm, nhưng đột nhiên cảm thấy mắt mình ươn ướt.
“Có phải do gió nóng quá phải không?” Thượng Tu Văn hầu như lần nào cũng đều nhanh chóng nhận ra sự thay đổi vô cùng nhỏ trong tâm trạng cô, liền dừng tay hỏi.
Cam Lộ lắc đầu, cụp mắt xuống. Anh đặt máy sấy tóc xuống, để tay lên vai cô, cũng nhìn cô qua tấm gương trước mặt: “Đây không phải lần đầu tiên anh sấy tóc cho em, sao đột nhiên lại có nhiều cảm xúc như vậy?” Anh khẽ nhếch khóe miệng lên thành một nụ cười trêu chọc, “Không phải thấy anh tự dưng ân cần nên nảy sinh nghi ngờ đấy chứ.”
“Em không đến nỗi nhạt nhẽo như thế chứ. Chỉ là em cảm thấy,” Cổ ngửa đầu lên tựa vào người anh, “Tu Văn, anh có chút gì đó không giống lúc trước.”
Không biết có phải vì anh cúi đầu ngược với ánh đèn hay không mà lúc anh mắt hai người chạm vào nhau, cô chỉ cảm thấy trong đáy mắt Thượng Tu Văn là một màn u tối, dường như có gì đó phức tạp khó nói thành lời, khóe miệng vẫn mang nụ cười: “Đàn ông trong hôn nhân luôn phải thay đổi bản thân.”
Cam Lộ nghĩ, mình không nên nhạt nhẽo thì cũng là quá đa nghi, mình rõ ràng là đã hạ quyết tâm đặt niềm tin vào anh, vậy mà không ngăn được mình suy đoán vẩn vơ. Hơn nữa mình chẳng phải là không thay đổi và thích nghi với cuộc hôn nhân này. Cho dù từng yêu như thế nào, có lẽ cũng chỉ có trong hôn nhân mới có hiểu biết thật sự về nhau.
Cô thư thả quay người lại, ôm lấy Thượng Tu Văn, mặt áp vào chiếc áo sơ mi anh đang mặc trên người: “Tu Văn, mẹ gọi điện đến, bảo chúng ta nhất định cuối tuần phải đến tham dự tiệc sinh nhật của chủ tịch Tần, anh nói xem chúng ta có nên đi hay không?”
Lục Hu