Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.

anh ấy, thử xem qua ngày hôm nay, còn có thể thuyết phục cô ta: Anh thật ra dùng một cách đặc biệt để yêu em nữa không. Theo em thấy, đầu óc cô ta không đơn giản, không dễ dỗ dành đâu.”
“Anh hoàn toàn tin vào năng lực phán đoán của cô ấy. Chúng ta gặp sau vậy.”
Hệ thống loa phát thanh báo đến giờ lên máy bay. Hai người họ một trước một sau bước vào, ngồi ở vị trí cách xa nhau, không nói với nhau thêm câu nào nữa.
Máy bay hạ cánh, Thượng Tu Văn lại gọi cho Cam Lộ, máy vẫn tắt.
Anh bắt đầu suy nghĩ những nơi cô có thể đến. Với sự chăm sóc và bảo vệ từ tinh thần đến vật chất của cô đối với cha mình, cô không thể giống như những người phụ nữ bình thường khác, giận dỗi là quay về nhà cha mẹ để khóc lóc than thở rồi ở đó luôn. Nhưng anh vẫn gọi cho ông Cam trước, hỏi thăm cha vợ, chỉ nói mình mới đi công tác về, Tết không đến chúc Tết ông được thành thật xin lỗi, quả nhiên ông Cam luôn miệng nói không sao, công việc quan trọng mà, bảo anh hôm nào rảnh rỗi cùng Cam Lộ đến ăn cơm.
Anh biết bạn thân nhất của Cam Lộ là Tiền Giai Tây, nhưng khi gọi cho cô, Tiền Giai Tây kinh ngạc, nói không gặp Cam Lộ, còn chất vấn ngược lại anh : “Anh làm gì cô ấy rồi, cô ấy không phải người hễ giận dỗi là làm nũng tắt máy chơi trò mất tích như vậy.”
Thượng Tu Văn đành nói : “Hai chúng tôi có chút hiểu nhầm, mong cô nếu gặp cô ấy, lập tức gọi điện cho tôi ngay được không.”
Tiền Giai Tây bán tín bán nghi, chỉ ậm ừ rồi cúp máy.
Đúng như Tiền Giai Tây từng nói, Cam Lộ không phải hay hờn dỗi. Trước đó, cô chỉ quay người bỏ đi khi bị Ngô Lệ Quân ép vào tình huống thế đã rồi phải chuyển công tác đến trường mới. Khi hết giận về nhà, Thượng Tu Văn nhìn thấy quần áo mà cô vừa dạo phố về, từ áo khoác cho đến nội y đều vô cùng gợi cảm chịu chơi, còn có một chiếc quần ngắn cũn cỡn in hoa, không nén nổi bật cười. Cam Lộ bị anh cười chọc quê, đỏ mặt giằng lại, anh nắm chặt không buông : “Mặc cho anh xem nào.”
“Không mặc.”
“Mua rồi sao lại không mặc, mặc không cho anh ngắm thì cho ai ngắm ?” Anh áng chừng chiếc áo ngực màu da báo cười cười.
“Hứ, anh mà không qua đây dỗ dành em, em quét hết tiền không thẻ anh thỏa sức mua sắm, nếu không chắc em tức chết mất.”
Anh kéo cô vào lòng ôm chặt lại : “Ai nói anh không dỗ dành em, nhưng anh phải thừa nhận, anh rất hoan nghênh em mua loại nội y gợi cảm thế này, coi như đó là phúc lợi của anh đi.”
Cô quả thật rất có khả năng tự giải tỏa, không vì một việc không thể giải quyết được mà oán trời trách người. Nhưng Thượng Tu Văn cũng hiểu rất rõ, cô có giới hạn của mình, còn anh thì hình như đã chạm phải mức giới hạn thấp nhất đó của cô, sự phẫn nộ này có lẽ chẳng thể nhờ vào mua sắm để giải tỏa được.
Nhưng anh vẫn lái xe đến khu mua sắm lớn nhất trong thành phố, sau cơn bão mua sắm bùng nổ vào dịp Tết, không khí nơi đây có chút đìu hiu.
Anh dạo tới dạo lui những nơi cô có thể đến nhưng chẳng thu hoạch được kết quả gì, đành quay về nhà.
Anh ước đoán tất cả phản ứng có thể của cô, nhưng từ câu hỏi trong buổi họp báo đến cái tát trước sảnh khách sạn, hành động của cô đã hoàn toàn vượt ngoài tầm phán đoán và kiểm soát của anh.
Đợi đến khuya, cô vẫn không nghe điện thoại, anh càng lúc càng đứng ngồi không yên, lại gọi điện thoại cho Tiền Giai Tây, nhưng không đợi anh mở miệng, Tiền Giai Tây đã tuôn một tràng: “Tu Văn, tôi phải hỏi anh trước, rốt cuộc là anh đã làm gì, khiến Cam Lộ lang thang ngoài đường trong thời tiết giá rét, không muốn về nhà chứ ?”
Lần đầu tiên anh thấy mình thật thảm hại, nhưng lại lập tức đoán chắc vợ anh đang ở chỗ cô ta, một lát sau anh mới nói: “Xin lỗi, xin hãy để cô ấy nghỉ ngơi, ngày mai tôi sẽ đón cô ấy.”
Đặt điện thoại xuống, nỗi bồn chồn trong anh không thế nào tan biến đi được, sáng sớm ngày hôm sau, anh liền lái xe đến trước cổng trường đợi, hơn một giờ đồng hồ sau Cam Lộ mới xuất hiện trong tầm mắt, anh gần như không kịp suy nghĩ bước xuống xe, đi xuyên qua dòng người ôm lấy cô.
Thế nhưng Cam Lộ rõ ràng không hề tỏ ra yếu mềm trước cái ôm siết chặt trước con mắt của bao nhiêu người đó.
Buổi chiều, Thượng Tu Văn lại đến cổng trường sớm hơn giờ tan sở, lúc Cam Lộ bước ra, anh đang nghe điện thoại gọi từ thành phố J. Cam Lộ nhìn quanh, thấy xe anh, mỉm cười chào đồng nghiệp rồi đi tới bước lên xe, thần thái vô cùng điềm tĩnh. Anh vội vàng kết thúc cuộc điện thoại: “Lộ Lộ, chúng ta đi ăn ở ngoài nhé, tìm chỗ nào đó để nói chuyện.”






“Không cần đâu, em thấy nhạt miệng, về nhà ăn cũng được.”
Anh không muốn trái lời cô, vừa gọi điện thoại cho chị giúp việc vừa lái xe về nhà.
Lúc họ về đến nhà, Ngô Lệ Quân đã về trước rồi, ngày hôm đó nói chuyện điện thoại với Ngô Xương Trí, bà đã đại khái biết được tình hình, rất lấy làm ngạc nhiên. Thượng Tu Văn nửa đêm trở về, mặt mày phờ phạc, từ chối thảo luận với bà. Cam Lộ vẫn như ngày thường, vừa bước vào đã gọi “mẹ”, bà lặng lẽ thở ra, vờ như không có chuyện gì nói: “Ăn cơm thôi.”
Ba người cùng ngồi ăn cơm, Cam