Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.
Lộ ngoài việc thấy nhạt miệng ra, không khác gì so với bình thường. Bữa cơm ăn trong yên tĩnh như thường lệ, ăn xong, Cam Lộ dọn dẹp bát đĩa, rồi lên lầu.
Thượng Tu Văn lại nhận được điện thoại của Ngô Xương Trí, đến khi nói xong, đi lên lầu thì thấy Cam Lộ đang quỳ trước tủ quần áo, thu dọn đồ đạc, quần áo cho vào va li.
“Anh vẫn có thể không nói mà Tu Văn, em chưa bao giờ truy hỏi anh bất kỳ chuyện gì, bây giờ em cũng không hiếu kỳ cho lắm, anh không cần phải khoét sâu vết thương cũ để đổi lấy sự thông hiểu của em.”
“Anh không thẳng thắn với em lần này, e rằng mãi mãi không bao giờ có được lòng tin của em nữa, kiên nhẫn nghe anh nói được không ?”
Cam Lộ cụp mắt xuống, yên lặng lắng nghe.
“Anh rất ít khi nhắc đến cha mình với em. Thật ra so với mẹ, anh và cha thân thiết hơn nhiều, cha nhìn xa trông rộng, nhạy bén, đối đãi nồng hậu với tất cả mọi người lại uyên bác, gần như có thể nói là thập toàn thập mỹ, anh từ nhỏ đã sùng bái ông. Cha trước kia là quan chức thành phố J, sau đó vì ủng hộ mẹ theo đuổi con đường chính trị đã từ chức đổi nghề, bắt đầu làm kinh doanh, công ty vận hành rất tốt, năm anh 24 tuổi, có thể nói gián tiếp nguyên nhân do anh, công ty cha bị lôi vào một vụ án kinh tế phức tạp chấn động lúc bấy giờ, vụ án đó liên đới rất rộng, liên quan đến rất nhiều người trong giới doanh nghiệp, giới chính khách của cả hai tỉnh. Hôm qua, em nhìn thấy chủ tịch công ty đầu tư Viễn Vọng, Vương Phong, cũng có liên đới trong đó, vì chuyện này ông ta bị hai năm tù treo.”
Giọng nói của Thượng Tu Văn có phần khàn và nhỏ, ngừng một lúc, dường như anh đang chìm trong quá khứ. Cam Lộ đột nhiên thấy kích động, muốn đứng dậy đi thẳng không quay đầu lại. Cô đã sức cùng lực kiệt, đã không gánh nổi nỗi đau của người khác nữa rồi, nhưng cô chỉ có thể nắm chặt lấy vạt áo, ép mình ngồi yên không nhúc nhích.
“Lúc đó, mẹ anh đang là phó thị trưởng của thành phố lớn thứ hai ở tỉnh bên, đường hoan lộ rộng thênh thang, bà trước nay coi trọng sự nghiệp, giữ mình trong sạch, chuyên tâm vào công việc, nhưng không thể không bị liên đới.” Nói đến đây, nét mặt anh vô cùng bình tĩnh, chỉ có nơi sâu thẳm trong ánh mắt là một màn u tối, nỗi thống khổ hiện lên trong đáy mắt, “Lúc việc điều tra đang tiến hành được một nửa thì cha anh đột ngột qua đời.”
Cố giấu cảm xúc của mình như thế nào thì đến đây Cam Lộ cũng bộc lộ sự kinh ngạc tột độ.
Thượng Tu Văn cố gắng kiềm chế cảm xúc, tiếp tục nói : “Cha bị giữ điều tra liên tiếp nhiều ngày liền, hôm đó mới được thả về nhà. Cha một mình trong thư phòng, anh… nửa đêm về nhà mới thấy cha đã ngã bất tỉnh trên sàn từ lúc nào, không còn thở nữa. Sau khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói ông ấy chết vì bệnh tim đột ngột phát tác.”
Cam Lộ nhận ra, sự ra đi đột ngột của cha anh e rằng không chỉ đơn giản do bệnh tật. Cô ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy Thượng Tu Văn đang cắn chặt răng, chặt đến nỗi xương hai bên gò má hóp lại. Lòng cô chợt mềm nhũn, đưa tay ra nắm lấy tay anh : “Chuyện đã qua rồi Tu Văn, đừng tự trách mình.”
“Cha đúng là có bệnh tim, nhưng mỗi năm đều kiểm tra định kỳ, không hề nghiêm trọng đến mức đó, thuốc cấp cứu trong tay ông, ông cũng không động đến. Mẹ thì bận báo cáo, giải thích với tổ chức, anh thì bận thu dọn mớ hỗn loạn của mình. Anh và mẹ đều không hề lưu tâm đến áp lực mà cha phải chịu từ gia đình và công ty quá lớn, tâm trạng vô cùng thất thường.”
Thượng Tu Văn bất giác ngoẹo đầu sang một bên, vẫn cắn chặt răng. Cam Lộ chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh, hai người ngồi cạnh nhau không nói, đợi bình tâm trở lại.
Thượng Tu Văn tiếp tục nói, giọng hơi lạc đi : “Anh không thể không tự trách mình, bao nhiêu năm rồi, anh chưa từng tha thứ cho mình. Sau khi cha mất, một phần điều tra liên quan đến ông coi như là kết thúc, mẹ cũng không có sai phạm nào liên quan đến pháp luật. Nhưng bà chịu một cú sốc quá lớn nên đã đề đạt nguyện vọng xin chuyển công tác với cấp trên, đến Sở Y tế ở đây đảm nhận chức vụ nhàn hạ, gần như đoạn tuyệt với công danh. Thiệt hại của công ty mà cha để lại lớn đến nỗi không thể lường hết được, anh cũng chẳng còn tâm trí tiếp tục vận hành nó, đành đem phát mãi, vội vàng kết thúc tất cả mọi sự có liên quan đến công ty. Lúc đó cậu đang làm ở một công ty sắt thép, ông nhìn thấy sự phát triển của ngành gang thép trong nước, nên quyết định thành lập công ty riêng, sau đó đến đây.” Anh lật ngược tay nắm lấy tay Cam Lộ, “Bây giờ em đã có thể lý giải vì sao anh lại tránh nói về chuyện này rồi chứ ?”
“Tu Văn, anh kể ra câu chuyện quá khứ khiến anh đau lòng như thế, em nói em không hiểu, thì quá thật máu lạnh rồi. Mỗi người ít nhiều đều có tâm sự không thể kể cho người khác, anh không muốn nhắc đến nhưng chuyện đau lòng đó với vợ mình, có lẽ em cũng không nên quá khắt khe. Nhưng đừng nói đến những thứ khác, anh nghĩ rằng tình hình kinh tế của anh là bí mật của anh và gia đình anh, cái thái độ đó làm tổn thương em.”
Thượng Tu Văn nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt thâm sâu chăm chú nhìn cô: “Đó không hề là bí mật, chỉ là chuyện mà anh và mẹ k