Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342368
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.
đừng phủ nhận tất cả như vậy. Nếu không phải vì nguyên nhân hoàn toàn cá nhân đó, anh sẽ không giấu em điều gì, chứ đừng nói là tài sản. Chọn kết hôn với em, anh đã chuẩn bị chia sẻ cùng em tất cả nhưng gì mà mình có rồi.”
“Đây là cách chia sẻ vô cùng kỳ lạ, anh khiến em phải chấp nhận trong khi không biết một tý gì, bao gồm cả quá khứ của anh, tình cảm của anh đúng không ?” Cam Lộ cũng nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng hỏi, “Hai người các anh cũng thật kỳ lạ. Chúng ta yêu nhau hơn một năm, chung sống hai năm, thân mật đến mức độ nào nhưng anh chưa bao giờ mở miệng nói với em về quá khứ của anh; Hạ Tĩnh Nghi chỉ là người xa lạ, nhưng mỗi lần gặp em, cô ta như không thể chờ đợi hơn được nữa hồi tưởng lại từng chi tiết về quá khứ của hai người. Em rất mơ hồ, không biết người mà cô ta từng yêu với người mà mình lấy có phải là một hay không? Rốt cuộc anh là ai, Tu Văn? Em có thật sự quen với anh không?”
“Nếu em muốn biết, bây giờ anh sẽ kể cho em nghe chuyện giữa anh và cô ấy từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc. Anh nhất định sẽ không giấu giếm bất kỳ điều gì.” Thượng Tu Văn nói chậm rãi, “Có một điều em đoán không sai, Hạ Tĩnh Nghi quả thực có liên quan đến cái chết của cha anh.”
Anh đột ngột dừng lại, trong phòng lại một lần nữa xuất hiện sự im lặng khiến người ta cơ hồ không thể chịu đựng nổi. Cam Lộ đang định nói gì thì anh lại nói tiếp.
“Khi anh vừa vào đại hoc đã đến công ty cha làm thêm. Anh quen biết Hạ Tĩnh Nghi là do Thiếu Côn giới thiệu, họ trước đây là hàng xóm của nhau. Lúc đó cô ấy vừa thi đậu đại học không lâu, là đàn em của anh. Gia cảnh của cô ấy bình thường, sau khi bọn anh quen nhau, anh thừa nhận, anh quả thật nuông chiều cô ấy. Những chuyện hoang đường mà cô ấy nói với em, anh đều đã từng làm, thậm chí nhiều hơn thế.”
Cam Lộ quyết liệt cắt ngang anh: “Đừng đừng đừng, đừng nói nữa Hoàng tử gặp cô bé Lọ Lem mang giày thủy tinh, rất thơ mộng, rất thú vị hệt trong cổ tích… Nhưng thôi, xin tha thứ cho sự yếu đuối này của em, em không thể chấp nhận chồng mình là hoàng tử của người khác, em không muốn nghe nữa, càng không muốn bắt ép anh phải nói. Từ giờ trở đi, em không định hỏi bất cứ điều gì liên quan đến quá khứ của anh nữa, anh giữ những ký ức đẹp đó cho riêng anh là được rồi.”
“Những chuyện tiếp sau đó không phải là cổ tích cũng chẳng đẹp đẽ nữa, anh không thích nhắc đến phần cuộc sống này của mình với người khác, nhưng anh không muốn em suy đoán lung tung rồi tự giày vò mình, hôm nay chúng ta sẽ nói hết với nhau.”
Trong giọng nói của Thượng Tu Văn có gì đó sắc lạnh hệt như một tảng băng, Cam Lộ đành mím môi im lặng.
“Khi yêu nhau, ban đầu anh chỉ chăm sóc cho cuộc sống của cô ấy, sau này là chăm lo cho cả gia đình cô ấy. Mẹ cô ấy ở nhà làm nội trợ, cha và anh trai buôn bán nhỏ, miễn cưỡng sống qua ngày. Lúc đầu, anh sắp xếp cho họ mở một công ty nhỏ, kinh doanh ngành nghề giống cha, thu nhập ổn định, đủ để gia đình họ có một cuộc sống đầy đủ, nhưng không thể giàu sụ chỉ sau một đêm, dần dần họ không thỏa mãn với nó nữa. Đợi đến khi anh nhận ra họ lợi dụng danh nghĩa công ty của cha ra ngoài hợp tác làm ăn với người ta, thậm chí còn khoe khoang chức vụ của mẹ anh, nhận quà biếu của người khác, nói là có thể lo được những việc nhạy cảm, sắp xếp đấu thầu các công trình, sự việc phát triển đến mức gần như không thể thu dọn.”
Giọng Thượng Tu Văn đã trở lại bình tĩnh như mọi khi, như thể đang thật lại câu chuyện chẳng liên quan đến mình.
“Mẹ anh là người rất coi trọng thanh danh cũng như sự nghiệp của mình, sau khi nghe được lời ong tiếng ve đã vô cùng tức giận, gọi anh và cô ấy đến mắng cho một trận tơi tả; cha anh trở nên thận trọng, cắt đứt hết mọi hợp đồng làm ăn với nhà họ. Bọn anh vì chuyện này mà xảy ra tranh cãi không chỉ một lần, sau khi trở về, cô ấy cũng cãi vã với gia đình, nhưng cũng chẳng có hiệu quả gì mấy. Dục vọng ấy mà, giống hệt một con thú hoang, một khi đã sổng ra, muốn nhốt lại vào lồng thật sự rất khó. Cô ấy và gia đình đều không thể trở lại cuộc sống bình dị, đạm bạc ngày xưa nữa.”
“Cha mẹ anh hy vọng anh chia tay với cô ấy, anh thừa nhận anh cũng bị lung lay, nhưng cô ấy không muốn buông tay, dùng mọi cách… rất quyết liệt. Suy cho cùng mọi chuyện là do gia đình cô ấy gây ra, cô ấy vẫn còn là sinh viên, lại không can dự vào, hơn nữa, nói cho cùng, anh cũng có trách nhiệm, tại sao có thể bỏ cô ấy như vậy. Cứ kéo dài như thế cho đến lúc xảy ra một chuyện động trời không thể cứu vãn được nữa.”
“Cha và anh cô ấy càng ngày càng khoe mẽ, tham gia vào một vụ tranh chấp kinh tế. Công bằng mà nói, bọn họ chỉ là con chốt nhỏ, sự việc cũng chẳng phải do họ gây nên, tiến triển của nó về sau họ cũng chẳng thể khống chế. Nhưng lòng tham đã khiến họ dần dần lún sâu vào trong đó, không thể thoát ra được, đồng thời cũng làm liên lụy đến công ty của cha anh.”
“Vụ án này ngày càng nghiêm trọng, liên quan đến cả sự thay đổi chính sách nhà nước, nguồn vốn ngân hàng bị thu hẹp, vì chuyện này gây ra hàng loạt các phản ứng liên hoàn không khác gì hiệu ứng domino