Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.
hỗ cô ngồi, đột nhiên có vài người dừng lại bên cô, một ông lão nói : “Cô gái, cô cũng thích kinh kịch chứ, ngồi đây nghe lâu như vậy mà.”
Cam Lộ ngừng suy nghĩ vẩn vơ, miễn cưỡng nở nụ cười, “dạ” một tiếng: “Nghe rất thú vị.”
Một bà lão trong đó cười: “Đừng ngồi đây lâu quá, cô gái ạ, bên hồ khí ẩm nhiều, cẩn thận coi chừng bị cảm đấy. Chỉ cần thời tiết tốt, chúng tôi mỗi tối thứ ba, năm, bảy đều đến đây, nếu cháu thích, cũng có thể tham gia học theo từ từ, thật hiếm có người trẻ nào thích môn nghệ thuật quốc túy của chúng ta.”
Nhóm nghệ sĩ nghiệp dư đi ra khỏi công viên, Cam Lộ ngồi thêm chút nữa, rồi cũng đứng lên ra về. Nhưng trong buổi chiều tà nhập nhoạng thế này, rảo mắt nhìn thành phố xa lạ, cô vẫn không biết nên đi đâu.
Trước mặt không xa có một bến xe buýt, cô theo phản xạ đi đến đó, nhìn bảng hướng dẫn trạm và tuyến, từng tên địa danh lạ lẫm, từng tuyến đường chẳng biết đi đến đâu, hoàn toàn chẳng cho cô chút khái niệm gì về phương hướng.
Bảng quảng cáo phía sau bến xe đột nhiên sáng đèn, ở đây cũng giống thành phố nơi cô sống, đâu đâu cũng có quảng cáo về bệnh viện tư nhân, một bác sĩ đeo kính và một cô y tá xinh đẹp mĩ miều cùng mỉm cười nói với mọi người chỉ cần đến chỗ họ thì từ các loại bệnh nan y phức tạp, sản phu khoa đến những điều thầm kín khó nói, đều có thể giải quyết một cách nhanh chóng chuyên nghiệp.
Ánh mắt cô dừng lại ở mục ba tháng đầu thai kỳ, dòng chữ phẫu thuật nạo hút thai nhanh chóng, không đau, không để lại di chứng nhảy nhót trước mặt cô, cô bất giác rùng mình, không biết là do khí lạnh lúc sẩm tối nhiễm vào cơ thể hay là dòng chữ đó làm tim cô nhói đau.
Tay cô bất giác đưa lên sờ bụng mình, ở đó vẫn bằng phẳng như thường, lúc nhận kết quả xét nghiệm vào buổi sáng, cô cũng từng sờ qua, lúc đó là niềm vui sướng xen lẫn bối rối, vậy mà chỉ mới qua nửa ngày, tâm trạng của cô lại nặng nề tựa như rơi xuống vực thẳm.
“Ai cũng có lúc yếu mềm. Lúc muốn khóc thì cứ khóc cho thỏa thích, như vậy rất có lợi cho tâm lý mà.”
“Vậy điểm yếu của anh là gì ?”
Thượng Tu Văn hình như bị câu hỏi làm cho ngẩn ra, im lặng một lát rồi nhẹ nhàng nở nụ cười: “Điểm yếu của anh, có lẽ là em đấy.”
Câu trả lời này rõ ràng chỉ là để làm vui lòng cô, nhưng lúc nói câu này, anh nở nụ cười từng khiến cô mê mệt, giọng nói trầm ấm, nghe vô cùng ngọt ngào khiến niềm thương cảm những nhân vật trong phim tan hết.
Cô nghĩ, người đàn ông biết lựa lúc thích hợp nhất để thỏa mãn tâm lý thích nghe những lời ngon ngọt dỗ dành của bạn gái thật tuyệt, rõ ràng chẳng có một lời hứa hẹn thực tế nào nhưng khiến cô ngây ngất vì sung sướng. Cô rúc mình trong vòng tay anh, tiếp tục xem phim, không hỏi gì thêm nữa.
Vẫn cái ôm đó, nhưng tất cả đã không còn như trước. Cho dù có đau đớn thế nào thì nước mắt cũng có lúc cạn kiệt.
Cam Lộ quyết liệt thoát ra khỏi vòng tay anh, vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó bước ra: “Xin đừng ngăn cản em. Em vẫn câu nói này, con là của hai chúng ta, em sẽ không tự mình quyết định bất cứ điều gì liên quan đến con mà không nói với anh. Nhưng em thật sự cần không gian để nghĩ thông mọi việc.”
“Em định sống ở đâu ? Đến chỗ Giai Tây ư ?”
“Không, chỗ Giai Tây chật chội, em không thể làm phiền cô ấy mãi. Tối nay em định ra ở khách sạn, lúc chiều em đã lên mạng xem được một vài căn hộ cho thuê, cách trường không xa lắm. Em đã hẹn trước với chủ nhà rồi, ngày mai sẽ đi xem nhà.”
Thượng Tu Văn nhíu mày: “Lộ Lộ, em định sống ly thân với anh phải không ?”
Cam Lộ mệt mỏi nói: “Em không biết, nhưng bây giờ em không thể ở cùng anh.”
“Anh có thể ngủ ở phòng khách.”
“Anh đang giả ngốc đấy à ? Được, em nói rõ hơn một chút nhé, em không thể chung sống với anh dưới một mái nhà.”
“Lộ Lộ…”
“Anh cứ cho là em cảm tính đi. Đúng, em đúng là muốn mình trở nên cảm tính một chút. Em chưa bao giờ thích sống ở đây, trước đây vì hôn nhân của chúng ta, em phải chấp nhận, phải chịu đựng. Bây giờ em thấy không còn lý do gì để tiếp tục chịu đựng nữa, em không có tâm trạng để miễn cưỡng sống với bất kỳ người nào, chỉ hy vọng có một chỗ nào đó để sống một mình một thời gian, phòng ốc lộn xộn cũng không cần phải miễn cưỡng dọn dẹp; muốn không gặp ai cũng có thể khóa cửa không tiếp; muốn ngủ thì ngủ, muốn dậy lúc nào thì dậy, không cần phải tìm bất kỳ lý do gì.”
Cô lại ngồi xổm xuống, thu dọn hành lý. Động tác của cô lúc nào cũng nhanh lẹ, thuần thục, lúc này cũng không ngoại lệ, quần áo nhanh chóng được thu xếp gọn gàng vào va li, lúc đứng dậy, chỉ thấy Thượng Tu Văn vẫn đứng ngây người ở chỗ cũ nhìn cô.
“Em đang có thai, anh sao có thể để em sống một mình ở ngoài được.” Giọng nói Thượng Tu Văn lạc đi, “Vả lại nhà thuê cái gì cũng không thuận tiện, cũng chưa chắc đã an toàn.”
“Thế anh còn có tài sản nhà đất gì mà em chưa biết sao ? Nghe nói kẻ lắm tiền thích mua nhà, không sao, bây giờ anh có đưa thêm ra thì em cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên nữa.”
Thượng Tu Văn nhìn thẳng vào mắt cô: “Lộ Lộ,