80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.

n rẩy sợ hãi lại vừa ngọt ngào.
“Em không có lỗi với anh, em có lỗi với cơ thể em.”
“Thế em tự xin lỗi bản thân, được không…”
Cố Tây Lương vẫn chưa nguôi giận, nhẹ gạt tay cô xuống rồi đi ra ngoài.
Nguyễn Ân cuống quýt: “Anh đi đâu?”
“Lấy thuốc dị ứng.”
Tối hôm đó, Hòa Tuyết và Mạc Bắc một trước một sau chạy ra khỏi câu lạc bộ Bách Liên. Đến bãi đỗ xe, Mạc Bắc chặn được Hòa Tuyết lại, khép nép nói: “Tôi sai rồi, được chưa?”.
Hòa Tuyết ngừng chân, chắn lối đi: “Anh sai cái gì? Thiếu gia Mạc Bắc nhà anh có gì mà sai?”
Mạc Bắc bất đắc dĩ: “Cái gì cũng sai”.
“Rõ ràng không sai sao anh cứ phải nhận sai?”
Thấy Mạc Bắc chịu nhún nhường, Hòa Tuyết lại càng làm quá. Mạc Bắc dần mất kiên nhẫn: “Hòa Tuyết, đừng quá đáng!”.
Vốn đang chờ Mạc Bắc nói mấy câu dễ nghe, không ngờ anh ta chỉ trích là quá đáng, Hòa Tuyết lại bừng bừng nổi giận.
“Tôi thích quá đáng như vậy đấy! Tôi cũng chẳng cần anh đuổi theo ra đây!”
Mạc Bắc chưa từng chịu thiệt trước mặt phụ nữ, lần này đã phải hạ mình như thế mà Hòa Tuyết còn không chịu. Anh ta tức giận, sa sầm mặt nhìn Hòa Tuyết, rồi khôi phục bộ dạng bất cần đời: “Chào!”
Sau đó, Mạc Bắc quay đầu đi thẳng. Hòa Tuyết đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo Mạc Bắc mà hét toáng lên: “Anh dám đi thì từ nay về sau đừng hòng gặp nữa”.
Bóng dáng đằng trước khựng lại một chút nhưng rồi vẫn nhanh chóng bỏ đi.
Anh dỗ dành vài câu thì chết à? Em chẳng qua chỉ ham sĩ diện chút thôi, muốn được ngẩng cao đầu trước mặt anh chút thôi. Anh chỉ cần khẽ chìa tay ra là em sẽ lập tức nắm lấy, toàn bộ trang bị của em đều sẽ tan rã vì anh. Thê nhưng, vì sao anh không cố gắng thêm một chút?
Hòa Tuyết cứ thất thần như thế, đến khi bóng dáng Mạc Bắc khuất hẳn, cô mới ủ rũ đá chân vào chiếc Lotus thể thao màu vàng. Còi báo động vang lên inh tai.
Hàn Duệ vừa ra khỏi Bách Liên liền được chứng kiến cảnh tượng một cô gái nhỏ nhắn đang đá chân vào xe mình mà trút giận, thậm chí còi cảnh báo đã kêu ầm ĩ mà cô ta cũng không dừng lại, tặng thêm hai cú đá nữa.
Hàn Duệ nhận ra cô gái đó, chính là cô gái đã trêu đùa em gái mình ở quán cà phê lần trước. Anh lẳng lặng đứng phía sau, muốn đợi xem rốt cuộc cô ta sẽ đá đến bao giờ mới thôi. Thế nhưng, tiếc rằng Hòa Tuyết không hề có dấu hiệu dừng lại, Hàn Duệ đành tiến lên: “Cô à, thứ cô vừa đá thỏa thích là thuộc quyền sở hữu của tôi. Nó không đáng giá là bao nhưng tốt xấu gì cô cũng nên nể tình chủ nhân nó một tý chứ nhỉ!”.
Hòa Tuyết vừa liếc mắt đã nhận ra Hàn Duệ. Hai người đã từng kết oán, giờ thần xui quỷ khiến thế nào cô lại đá vào xe anh ta, trong đầu Hòa Tuyết bỗng xuất hiện câu nói: oan gia ngõ hẹp. Nửa đêm nửa hôm thế này, nếu anh ta nổi máu trả thù lên thì mình có mười cái mạng cũng không đền đủ!
Hiểu rõ thời thế mới là anh hùng, vì thế Hòa Tuyết ngồi sụp xuống, làm bộ như không có chuyện gì, dùng đầu ngón tay xoa xoa vào vị trí mình vừa đá, rồi đứng dậy nói: “Xin lỗi nhé, đi ngang qua không cẩn thận đụng vào!”.
Khóe môi Hàn Duệ giật giật, không buồn vạch trần màn xiếc của Hòa Tuyết, đúng lúc anh ta đang định lên tiếng thì Mạc Bắc ở đâu xuất hiện.
Hòa Tuyết bỗng cảm thấy Mạc Bắc hệt như anh hùng hiệp khách từ trên trời giáng xuống, áo trắng bay phấp phới! Bao nhiêu ấm ức trong lòng thoáng chốc tiêu tan, cô lập tức lùi lại sau lưng anh. Mạc Bắc cảm nhận được Hòa Tuyết đã thỏa hiệp với mình, tâm trạng tốt hẳn lên. Vừa rồi quả thực anh đã muốn bỏ về nhưng chợt nghĩ Hòa Tuyết chắc chắn không mặt mũi nào đi tìm Cố Tây Lương và Nguyễn Ân, trời lại khuya khoắt, sợ cô gặp nguy hiểm nên anh mới quay lại. Người đàn ông kia đương nhiên Mạc Bắc có biết, anh ta chính là chủ tịch của Hàn Thông, đã từng có qua lại vài lần.
Hai người máy móc nói vài câu xã giao rồi Hàn Duệ lái xe đi, trước đó còn không quên liếc nhìn Hòa Tuyết một cái đầy ẩn ý. Mạc Bắc nhíu mày.
Hòa Tuyết bấy giờ mới có tâm tình quan sát người đàn ông đối diện.
“Quay lại làm gì nữa? Đi đi! Đi đi!”
Mạc Bắc giả vờ định đi, Hòa Tuyết vội vàng kéo lại, cất cao giọng: “Không được đi!”.
Mạc Bắc cười thầm: “Thế cô muốn thế nào?”.
“Tôi muốn…trao đổi kinh nghiệm với anh!”.
Màn đêm yên tĩnh, ánh đèn neon lờ mờ như sương, tất cả mọi thứ đều sâu lắng.
Lúc được Cố Tây Lương bôi thuốc, Nguyễn Ân mới biết chuyện buổi tối là anh cố tình khích Mạc Bắc. Cô nghe xong liền xoay người lại, đột nhiên hôn lên má trái anh, giọng đầy phấn khích: “Sao anh lại thông minh đến thế!”.
Cố Tây Lương vô cùng thỏa mãn: “Thưởng thế này hình như hơi ít thì phải?”.
Anh có thể cảm nhận được, từ sau lần Nguyễn Ân thổ lộ, hai người dường như xích lại gần nhau hơn, cô nhanh chóng chạm tới nơi mềm yếu trong lòng anh. Yên ổn sống hết cuộc đời này, như vậy cũng không có gì không tốt, Cố tây Lương thầm nghĩ.
Khi con người ta tỉnh táo, sẽ tránh khỏi cảm tính. Biết đâu lạc đường lại tìm được tình yêu.
Đêm khuya, chỉ có một màn kiều diễm ngập căn phòng.
Hòa Tuyết và Mạc Bắc đang chìm đắm trong thời khắc tình nồng ý say, bỗng nhiên có người buột mình: “Thực ra chún