XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341419

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1419 lượt.

g ta phải cảm ơn công tử họ Cố kia!”.
Mạc Bắc ngẩn người: “Vì sao?”.
Hòa Tuyết không nghĩ nhiều, lập tức kể với Mạc Bắc chuyện mình đã tâm sự những gì với Nguyễn Ân.
Nghe xong, Mạc Bắc cảm thấy như trời long đất lở, hóa ra mình bị gài bẫy mà hoàn toàn không hay biết, trở thành trò cười cho người khác. Công tử Mạc Bắc làm sao nuốt nổi cục hận này?
Cố Tây Lương, anh em tốt à? Được lắm, có thù không trả không phải quân tử!
Từ sau khi Mạc Bắc và Hòa Tuyết hẹn hò, bốn người thường xuyên liên lạc gặp gỡ hơn, mỗi tuần đều tụ tập ở Bách Liên. Chỉ có điều, Cố Tây Lương không bao giờ để Nguyễn Ân đụng vào một giọt rượu nào nữa, thậm chí nhìn cũng không được. Hành vi ngang ngược ấy của anh lại khiến Nguyễn Ân vô cùng hài lòng. Cố Tây Lương luôn là một người lạnh lùng, mặc kệ bọn họ chơi đùa kiểu gì anh đều hờ hững, chỉ cần không ảnh hưởng tới anh là được. Lần này cũng không ngoại lệ.
Trong phòng bao cái gì cũng có đầy đủ, tivi, micro, dàn âm thanh cao cấp, màn hình tình thể lỏng cực lớn, thậm chí còn có một bàn snooker. Cố Tây Lương và Mạc Bắc đang tỷ thí snooker, Hòa Tuyết chọn bài Một người như mùa hạ, một người như mùa thu để song ca cùng Nguyễn Ân, chơi vui đến quên trời quên đất. Sau đó, Nguyễn Ân chọn một bài tình ca, giọng hát nhẹ nhàng của cô nhất thời thu hút ánh nhìn của ba người còn lại.
Nhìn bức ảnh cuối cùng của cô ấy trên đời này
Em giật mình hoảng sợ vì khuôn mặt ấy lại giống em đến thế
Sau này em mới phát hiện
Là đường cong tình cảm trên ngón áp út của anh
Một cuộc tình có thể kéo dài được mấy chục năm?
Cảm ơn anh cho em những ngày hạnh phúc
Đứng bên cạnh anh, và sống trong cái bóng của cô ấy
Là lỗi lầm của thời gian, chứ không phải sai trái của tình yêu
Vì hồi ức mà em đem tình cảm ra thử nghiệm
Niềm nhớ nhung của anh dành cho cô ấy trở thành sự day dứt đối với em
Em xót thương thay cho tình chúng ta
Nói hẹn gặp lại nhưng biệt vô âm tín
Sinh ly khiến em quyến luyến, tử biệt lại cướp đi niềm nhớ nhung của anh
Không hẹn gặp lại nhưng vẫn gặp nhau
Hoa hồng đỏ rực đôi mắt
Hi sinh bản thân cùng anh nhớ lại năm ấy
Hai người hai thế giới chợt vô tình đoạn tuyệt sự gắn kết
Ngay từ đầu đã là sự lừa gạt thiện ý của số phận
Ở bên cạnh anh, gìn giữ lời nhắn nhủ của người yêu
Khi đã yêu một người, anh đừng nhớ đến thưở xưa[*'>
[*'> Bài hát Đại thành đại sự của ca sĩ Dương Thiên Hoa
Cố Tây Lương chột dạ, thậm chí còn hoài nghi liệu có phải Nguyễn Ân đã biết điều gì rồi nên mới chọn bài hát này hay không? Nhưng hát xong, cô vẫn giữ thái độ bình thường, còn hỏi anh mình hát thế nào, Cố Tây Lương bây giờ mới yên tâm. Trùng hợp, chỉ là trùng hợp mà thôi! Nhưng không thể phủ nhận đáy lòng anh đã chịu một cú đả kích, không có tâm trạng chơi snooker nữa. Anh đứng dậy nói: “Đi WC”.
Mạc Bắc lúc đầu cũng tưởng Nguyễn Ân đã biết điều gì, về sau lại thấy biểu hiện của cô không có gì khác lạ, trong lòng mới xác định cô không hề hay biết.
Nhìn Hòa Tuyết đang say sưa hát, Mạc Bắc chợt nhớ tới quả lừa của Cố Tây Lương lần trước, lửa giận lại bốc lên. Đúng lúc này, anh ta nhìn thấy ví tiền Cố Tây Lương để quên trên bàn, bèn nghĩ kế chơi xỏ lại.
“Chị dâu, Hòa Tuyết chơi đến quay cuồng đầu óc rồi, có khi tý nữa chẳng đi nổi nữa ấy. Mai Tây Lương còn phải đi làm, hay hai người về trước đi?”
Nguyễn Ân nhìn sang Hòa Tuyết, nghĩ Mạc Bắc nói đúng lên gật đầu đồng ý. Mạc Bắc mới cố ý xoay người, đi được vài bước bỗng dưng quay lại: “Thôi chết, tôi quên mất không mang ví tiền”.
“Không sao, để tôi thanh toán trước.”
Mạc Bắc cười thầm, nói dối vụng về như thế nhưng không ngờ vở kịch vẫn đi đúng hướng mình đã định.
“Vậy cũng được, ví của Tây Lương kia kìa, cô nhớ cầm đi thanh toán cho tụi tôi nhé.”
Nguyễn Ân lại gật đầu, cầm lấy ví của Cố Tây Lương muốn đi thanh toán rồi đợi anh một thể.
Nhân viên tính tiền là một anh chàng còn khá trẻ, tuổi chỉ tương đương Nguyễn Ân. Anh ta cung kính nói với cô: “Chị Cố!”
Nguyễn Ân lúng túng.
“Chị Cố, anh Cố là hội viên cao cấp ở đây, được hưởng phục vụ miễn phí toàn bộ mười hai lần. Chị chỉ cần xuất trình thẻ hội viên là được.”
Nguyễn Ân liền mở ví của Cố Tây Lương ra tìm thẻ hội viên.
Lúc này Mạc Bắc ở trong phòng bao càng lúc càng bất an, đùa như vậy liệu có quá đáng lắm không? Làm hại một cô gái tâm hồn trong sáng như Nguyễn Ân, anh ta có cảm giác mình vừa phạm tội, giống như bọn đao phủ giết người. Vẻ mặt bình thản lúc đầu dần chuyển thành thấp thỏm, lo âu. Hòa Tuyết nhận ra Mạc Bắc đang bồn chồn bất an, đi tới chỗ anh ta khua khua năm đầu ngón tay trước mặt: “Anh phóng hỏa giết người, lòng không yên!”
Phóng hỏa giết người? Hình như cũng không khác biệt là mấy! Mạc Bắc ngồi không yên, chẳng kịp để ý tới câu hỏi của Hòa Tuyết, anh ta chạy vội ra ngoài định ngăn chuyện sắp xảy ra nhưng không ngờ đụng ngay Cố Tây Lương ngoài cửa.
“Bị ma đuổi à?”
Mạc Bắc cuống quýt, đẩy Cố Tây Lương ra: “Tránh ra!” nhưng lại bị Cố Tây Lương kéo lại.
“Có rắc rối gì thế?”
Đúng, đúng là rắc rối