Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.

mãi không ngủ được, cô đành trở dậy, đi siêu thị mua một ít đồ tẩm bổ. Bệnh nhân uống canh gà chắc là sẽ rất tốt phải không nhỉ? May là trước đây dì Văn đã từng dạy cô, cũng không đến nỗi khó làm lắm. Nguyễn Ân mua nguyên liệu, về nhà chuẩn bị thực phẩm đâu vào đó, xong xuôi thì đã mười hai rưỡi. Sau đó cô hầm canh bằng lửa nhỏ, đến tận hai giờ cô nếm thử mới có mùi vị.
Chuông cửa chợt reo lên.
Nhân viên chuyển phát nhanh nói có đồ được gửi cho cô, nhưng bên trên không ghi tên người gửi. Nguyễn Ân nhớ rõ ràng mình không mua hàng giao tận nhà, Hòa Tuyết cũng đi du lịch về rồi, hẳn là không có quà bí mật gì?!
Đó là một chiếc hộp màu hồng cỡ vừa, bốn mặt được buộc dây nơ cũng màu hồng, thắt hình con bướm ở chính giữa. Món đồ này có vẻ rất hợp với những cô gái mơ mộng và thích lãng mạn. Xem ra người tặng đã tốn nhiều tâm huyết. Nguyễn Ân ngắm trái ngắm phải, lắc lắc nghe ngóng, đang định tháo dây nơ ra thì chợt ngửi thấy mùi cháo thơm sực xông vào mũi, cô đứng bật dậy chạy vào bếp tắt lửa. Vì quá vội vàng mà không cẩn thận chạm vào bọt từ trong nồi trào ra, tay bỏng rát, ngâm nước lạnh một lúc lâu mới bớt đau.
Cuối cùng, Nguyễn Ân đổ canh vào bình giữ nhiệt, chuẩn bị ra khỏi cửa thì ánh mắt lại bị chiếc hộp trên bàn thu hút. Ừm, cô là phụ nữ, tò mò là khó tránh khỏi. Vì thế, Nguyễn Ân lại bước về phía bàn uống nước, dùng một tay chậm rãi mở chiếc hộp, bên trong có một xấp ảnh đã ngả màu. Mặc dù đã được chụp khá lâu nhưng người trong ảnh, cô vẫn có thể nhận ra.
Bình giữ nhiệt trong tay đột ngột rơi xuống, canh nóng bắn tung tóe.
Hệt như vừa mở chiếc hộp Pandora[1'> ra, Nguyễn Ân bây giờ mới biết cái gì gọi là “hối hận đã muộn”. Nếu thật sự có Nguyệt quang bảo hạp[2'> để quay ngược thời, cô nhất định sẽ ném chiếc hộp này ra ngoài vũ trụ, không ai chạm tới được, thậm chí cô có phải dùng hết sức lực cả cuộc đời này.
[1'> Theo thần thoại Hy Lạp, các vị thần trên đỉnh núi Olympus đã tặng một chiếc hộp thần bí cho nàng Pandora – người phụ nữ đầu tiên của loài người, kèm lời dặn không được mở nó ra. Nhưng với sự tò mò của mình, Pandora đã mở chiếc hộp, khiến cho những điều bất hạnh tràn ngập thế gian: thiên tai, bệnh tật, chiến tranh,…
[2'> Tên một bộ phim Hồng Kông, tên khác Just another Pandora’s box.
Cố Tây Lương vừa mở cửa thì lập tức nghe thấy tiếng rơi vỡ rung trời lở đất, sau đó anh thấy canh nóng bắn đầy vào đôi chân trần nhỏ bé của Nguyễn Ân. Anh gọi to: “Nguyễn Nguyễn!”, rồi chạy bước dài tới cạnh cô.
Nghe thấy giọng Cố Tây Lương, Nguyễn Ân giật nảy mình, mặc kệ đôi chân đã bỏng rát, cô cuống quýt đậy chiếc hộp lại, đứng ra chắn trước mặt anh.
“Sao anh đã về rồi?”
Anh phớt lờ câu hỏi của cô, tức khắc bế cô, đặt xuống sofa rồi nâng đôi chân của cô lên trước mặt mình để kiểm tra.
Nguyễn Ân xấu hổ đến cực điểm, vì lúc này cô đang mặc váy ngắn.
“Chị Hà, chị ấy… đã tỉnh chưa?”
Nguyễn Ân muốn mở miệng thử nói gì đó, trong lời nói ẩn chứa rất nhiều sự do dự không rõ ràng.
Cố Tây Lương vẫn không trả lời, đôi mắt anh nhíu lại nhìn chằm chằm vào làn da mu bàn chân cô, quan sát rất kỹ càng, rất tỉ mỉ. Sau đó, anh phát hiện ra ở vị trí bị bỏng, da đã bị tuột một chút.
“Em đang làm cái gì thế hả?”
Nguyễn Ân bất giác cảm thấy ấm ức.
“Em chỉ nghĩ là bệnh nhân uống canh gà rất tốt cho cơ thể, nên mới…”
Không có vế sau.
Thực ra Nguyễn Ân bị thương không quá nghiêm trọng, nhưng Cố Tây Lương không có kinh nghiệm xử lý vết bỏng, không biết liệu có để lại sẹo hay không, nên mới vội vàng gọi điện mời bác sĩ Trần Tử Ngọc đến. Trần Tử Ngọc bảo trước tiên khử trùng vế thương cho cô, anh ta sẽ đến ngay.
“Cố phu nhân, nhất định phải bôi thuốc này một ngày ba lần.”
“Ừm…”
“Có vấn đề gì thì liên lạc với tôi.”
“Cảm ơn anh.”
Trước khi ra về, Trần Tử Ngọc đã bôi thuốc cho Nguyễn Ân, nhưng cảm thấy không chắc chắn nên Cố Tây Lương lại bôi thêm lần nữa. Thuốc mỡ đụng vào miệng vết thương, rất xót. Cố Tây Lương bèn xắn ống tay áo, nâng chân cô lên đặt trên ghế, nhẹ nhàng chấm từng chút thuốc lên vết thương của cô.
Nguyễn Ân thi thoảng lại kêu khẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm lại.
“Đau!”
Cố Tây Lương chợt nhớ đến lần trước ở trong biệt thự, anh ghen, không kiềm chế được mà cắn cô. Thực ra lúc ấy anh không cắn mạnh lắm nhưng cô vẫn kêu đau. Xem ra, dây thần kinh cảm nhận sự đau đớn của cô vô cùng nhạy, thế nên mới sợ đau đến vậy. Cố Tây Lương không khỏi thở dài, động tác cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Nguyễn Ân dần thích ứng với cảm giác tê tê, cô nhìn vẻ mặt chăm chú của anh lúc bôi thuốc cho mình, trong lòng càng thêm kiên định.
Xong xuôi, Cố Tây Lương thu dọn các thứ rồi quay lại hỏi cô: “Có đi được không?”
Nguyễn Ân lè lưỡi: “Khinh thường em quá, đâu phải xương cốt có vấn đề”.
Nói xong, cô đứng dậy xoay một vòng, Cố Tây Lương lúc này mới yên tâm. Bất chợt ánh mắt của anh chạm tới chiếc hộp màu hồng trên bàn, anh cúi xuống định cầm thì Nguyễn Ân đã vội vàng tranh lấy, ôm khư khư trước ngực.
“Ừm…”
“Gì mà vội vàng thế?”
Nguyễn Ân cảm thấy toàn thân