Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.
r>“Có anh ở đây.”
Hà Diệc Thư lúc này mới an tâm ôm chặt đối phương.
Không hiểu sao, Cố Tây Lương chợt thấy lạnh lẽo. Có lẽ, do trời mưa quá lâu, khiến lòng người tê tái.
Nguyễn Ân giống như một pho tượng đá.
Đôi chân đứng im không nhúc nhích, ánh mắt khăng khăng nhìn về hướng Cố Tây Lương bỏ đi. Có lẽ cô cũng sắp trở thành Hòn Vọng Phu.
Cô tin vào duyên phận, nhưng không tin số mệnh. Cô không tin Cố Tây Lương chỉ là một vệt khói tươi đẹp trong cuộc đời mình, ngắn ngủi qua đi không vết tích. Đây cũng là lỗi của cô, đáng ra không nên giấu anh bí mật này. Thế nhưng, muốn bảo vệ người mình yêu thương, muốn tránh cho anh chịu tổn thương, muốn bảo vệ tình cảm của anh và cuộc hôn nhân này, chẳng lẽ là sai ư?
Trời bắt đầu mưa phùn, thỉnh thoảng có những chiếc xe lướt qua trước mặt, ánh đèn chói đến mức Nguyễn Ân phải nhắm tịt mắt lại, chói đến mức nước mắt cô phải trào ra. Cô vẫn mím môi gắng gượng chịu đựng.
Cô muốn chờ anh trở về.
Muốn chính miệng nói một câu xin lỗi.
Muốn hỏi: anh có thể tha thứ cho em hay không? Có thể không?
Bạn đang đọc truyện tại Diễn Đàn Lê Quý Đôn. ()
Sau cuộc điện thoại của Cố Tây Lương, Cố Nhậm do dự một lúc, cuối cùng vẫn gọi cho Nguyễn Ân. Một lần, thêm một lần, không ai nghe. Gọi vào máy bàn cũng không có người nhấc máy. Cố Nhậm bắt đầu lo lắng, anh lái xe tới nhà Nguyễn Ân, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng không còn vững vàng của cô. Ngoài một chiếc áo ngủ ngắn tay mỏng manh, không có bất cứ thứ gì để giữ ấm cơ thể.
Cố Nhậm ra khỏi xe, không nói gì, chỉ lẳng lặng kéo cô vào trong nhà, nhưng cũng nhận lại sự cự tuyệt lẳng lặng của cô.
Anh quay đầu lại: “Anh chờ cùng em.”
Hai người đứng dưới cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Cô đang chờ đợi một người, còn anh lại đang chờ đợi cô.
Cố Nhậm xoay người lại tựa lưng vào xe, rút chiếc bật lửa trong ví ra châm điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, nhưng một hạt mưa thình lình rơi trúng, lửa tắt. Anh bực bội búng điếu thuốc. Đây là hành động ngu ngốc nhất trước giờ của anh, cảm thấy bản thân vô cùng thiếu lý lẽ. Nhưng lúc này anh buộc phải thừa nhận, mình chỉ có thể giơ hai tay đầu hàng trước sự cố chấp đến tận xương tủy của Nguyễn Ân.
Anh sải bước đến chỗ cô, cưỡng chế lôi cô vào trong nhà.
Nguyễn Ân bị sức lực đàn ông kéo mạnh về sau, bỗng dưng ý thức được điều gì, cô cố gắng vùng vẫy, rồi đẩy bờ vai đối phương ra.
“Anh đi đi! Tây Lương không thích em ở gần anh.”
Núi đao biển lửa chốn thương trường, Cố Nhậm đều không sợ, mưa bom bão đạn trong cuộc sống, anh cũng có thể chịu được, nhưng khi nghe những lời trách móc đầy oán hận của Nguyễn Ân, anh đột nhiên cảm thấy trái tim đau đến nhức nhối. Anh cảm nhận rõ ràng bản thân lúc này hoàn toàn trái ngược với chính mình trước kia. Hóa ra, cảm giác đau đớn là vậy ư?
Lời lẽ của Cố Nhậm bỗng chốc trở nên sắc bén: “Nguyễn Ân, em có biết hiện giờ em đang tự lừa dối mình không? Em nhắm mắt, bịt tai, em tưởng có thể sống mãi trong cái ảo giác mình tự vẽ ra này được sao? Thực ra trong lòng em hiểu rõ nhất, cho dù cậu ta luyến tiếc em, nhưng tuyệt đối không bằng một nửa sự luyến tiếc mà cậu ta dành cho Hà Diệc Thư”.
…
“Trò chơi này, ngay từ đầu em đã ở trong thế yếu, thế nên em có làm tốt đến đâu đi chăng nữa thì vẫn không thể thỏa mãn được cậu ta. Bởi vì, cậu ta không đủ yêu em, không yêu, không yêu!”
Đôi mắt Nguyễn Ân không còn vô hồn nữa, không còn ngây dại nữa. Dường như vừa gặp phải một tiếng sấm giữa trời quang, con hổ đang yên giấc nơi đáy lòng chậm rãi thức tỉnh, cẩn thận ngửi đóa tường vi mong manh trong bụi rậm. Có lẽ chỉ một chút bất cẩn thôi, hoa sẽ rơi vào miệng hổ, tàn lụi xác xơ.
Nhưng Cố Nhậm, mày có biết mày đang tự châm chọc lại chính mình hay không? Hiện giờ chẳng phải mày cũng đã bị tâm trạng của cô ấy tác động ư? Mày biết rõ cô ấy không yêu mày, nhưng vẫn cam lòng lún sâu vào đó, sắp không thể thoát thân ra được nữa rồi.
Bị những lời nói của Cố Nhậm đâm trúng chỗ đau, Nguyễn Ân phẫn nộ đến mức mấy lần muốn lên tiếng cãi lại nhưng không được, tất cả ngôn từ đều bị nuốt trở lại trong lòng. Đúng, cô không thể tìm được bất cứ lý do nào để phản bác lời của Cố Nhậm, từng câu từng chữ anh ta nói ra đều không thể bới móc được điều gì.
Nguyễn Ân nóng bừng mặt, thở hổn hển một lúc lâu, cuối cùng chỉ thốt lên được một chữ “Anh!” rồi cơ thể bỗng chốc mềm nhũn mà khuỵu xuống.
Cố Nhậm biết mình nói quá đáng, anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe cô mắng chửi nhưng không ngờ cô lại ngất đi. Anh vội vàng chạy tới đỡ cô. Nhiệt độ nóng rực trên làn da Nguyễn Ân truyền sang cánh tay Cố Nhậm, anh kinh hãi. Cô quả nhiên đã bị sốt!
Cô gái này!
Cố Tây Lương đưa Hà Diệc Thư về bệnh viện, dỗ dành cô ngủ rồi nhưng anh vẫn chưa rời đi. Anh không biết lúc này phải dùng thái độ thế nào để đối mặt với Nguyễn Ân. Bao nhiêu chuyện cứ lũ lượt kéo đến khiến anh cảm thấy áp lực đến mức không thở nổi. Vừa rồi, sau khi nói với Hà Diệc thư một câu cam đoan như lời hứa hẹn kia, dường như có cái gì đó đang biến chất, tình cảm của anh dành cho Nguyễn Ân t