XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

c.”
Vinh Nhung đứng bên ngoài cửa, nhìn cậu thiếu niên bên trong xe đang mỉm cười với mình, cửa đóng lại, tàu điện ngầm gào thét đi tiếp, tất cả đều giống như một trận ảo giác được sinh ra lúc sáng sớm chưa tỉnh ngủ.
Không có người khác, chỉ có hai người bọn họ? Cuộc sống như vậy, là khát vọng kiếp trước cô không đạt được, kiếp này, thật sự có thể không?
*
Hồng Mộ và Vinh Kiến Nhạc vẫn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn, có lẽ còn đang đợi Vinh Hưởng đủ mười tám tuổi để có quyết định riêng của anh. Mà Vinh Hưởng, vẫn là dáng vẻ thờ ơ, hình như đối với chuyện gì cũng không quá quan tâm hay để ý. Vinh Nhung không dám tự luyến mà nghĩ rằng anh đang chờ quyết định của cô, ngược lại, cô cảm thấy, cho dù mình có quyết định như thế nào, cũng không thể quản được Vinh Hưởng.
Cho tới bây giờ anh cũng không phải là người sẽ lắng nghe ý kiến của người khác, để ý cảm nhận của người khác.
Ngày tháng dần trôi, bọn họ vẫn tiếp tục duy trì hình thức sống chung không mấy tự nhiên như thế. Lúc Vinh Nhung không thích, Vinh Hưởng cũng sẽ không ép buộc. Chẳng qua là càng ngày càng dính lấy cô, hầu như Chủ nhật nào cô về nhà cũng vô lại muốn ngủ cùng cô, còn cùng nghiêm túc nói, không ngủ chung sẽ bị mất ngủ.
Vinh Nhung cảm thấy mấy cái lý do của anh càng ngày càng vớ vẩn, cũng chẳng thèm để ý tới nữa, mặc cho anh dán vào mình giở trò.
Thói quen thật ra là một thứ rất đáng sợ, Vinh Nhung chợt phát hiện ra, trải qua một kỳ nghỉ đông, sau khi trở lại trường học cô bắt đầu bị mất ngủ. Bên cạnh không có người kia, mới có thể nhận ra ban đêm cô cực kỳ nhớ nhung hơi thở của anh, còn có hơi ấm cơ thể anh. Vinh Nhung cảm nhận được nguy cơ, cho nên bắt đầu đối xử lạnh nhạt với Vinh Hưởng.
Vinh Hưởng vẫn tới đón mặc cho ai đó bận rộn, bất đắc dĩ cười, mèo hoang nhỏ không thành thật lại bắt đầu giận dỗi rồi. Bé nhím nhỏ lại bắt đầu co lại, bộ dạng phòng ngực khiến cho tâm tình anh có chút như đưa đám. Anh thở dài, yên lặng nghĩ, con đường này đúng là vẫn còn dài đằng đẵng.
Giữa hai trái tim, thì ra lúc gần có thể rất gần, một khi đã xa cách, dù có dùng gấp trăm ngàn lần hơi sức cũng không thể tiến sâu vào trong lòng đối phương được nữa.
Trong lúc hai người đang ở trạng thái này thì Vinh Nhung bị một cú điện thoại xa lạ đánh thức. Cú điện thoại kia, giống như đến từ bên kia Đại Dương. Vinh Nhung nghe giọng nói trong điện thoại rất xa lạ, thậm chí rất khó phát hiện ra giọng Trung, chỉ mơ hồ nhận được một cái tin tức: Tống Hải Thanh, đã xảy ra chuyện.
Sau khi Vinh Nhung cúp điện thoại thì toàn thân đều run rẩy, đầu óc hỗn loạn không còn rõ ràng. Kế tiếp nên làm cái gì nên làm cái gì, cô hoàn toàn không có khả năng suy nghĩ một cách logic nữa, chỉ có thể bất lực ngã ngồi xuống dưới sàn nhà, hồi lâu sau, cô run rẩy bấm dãy số đã thuộc nằm lòng, nghe được giọng nói bình tĩnh lại thuần hậu của đối phương thì những giọt nước mắt cũng không thể kìm nén được nữa mà lăn dài.
Vinh Nhung nắm chặt tay thành quyền, giọng nói hấp tấp mang theo sự bất lực, trống rỗng mờ mịt, “Anh, mẹ em, mẹ em…. Chết …..”






Vinh Hưởng và Vinh Nhung nhìn nhau, sau đó thì cả hai người đều đỏ bừng cả mặt.
Bà ngoại Hồng nhíu mày, cười híp mắt buông thìa trong tay xuống, gương mặt hứng thú nhìn hai đứa bé, "Mặc dù bà tuổi đã cao, nhưng cũng chưa già tới mức hồ đồ, trò đùa giữa hai đứa bà đây thấy rất rõ ràng. Tiểu Hưởng đâu rồi, đã sắp mười tám tuổi....Ở nước ngoài ít năm như vậy, yêu sớm hay không yêu sớm bà đây hoàn toàn không để ý. Chỉ là nếu như hai được thực sự có tình cảm với nhau, thì nên nói rõ ràng với nhau. Cho dù là Tương Vương cố ý, thần nữ vô tình, thì cũng phải nói rõ ràng, không cần che giấu thử dò xét đối phương như vậy."
(Điển tích Giấc Vu Sơn: Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, vua Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn.
Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.
Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:
Anh nhìn cánh môi mềm mại của cô, lồng ngực như có cái gì đó vô cùng rung động, không có bất kỳ sự thành thạo nào mà cuối người xuống hôn cô.
Một nụ hôn chỉ lướt qua rồi dừng lại.
Môi và môi đụng nhau, nhưng chỉ là một cái đụng chạm nhẹ, trong nháy mắt giống như có một dòng suối chảy vào trái tim khô khóc của hai người. Vinh Hưởng nhìn cô, khoảng cách gần như vậy, không thấy rõ ánh mắt của cô vào giờ phút này, nhưng lại có thể cảm nhận được hơi thở nhỏ run rẩy đang hoảng hốt và luống cuống của cô.
Đôi mắt Vinh Nhung hoảng sợ trợn to, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin được, anh tại sao có thể không lo ngại gì mà hôn cô như vậy! Cho dù có bà ngoại Hồng khích lệ thì cô cũng không cách nào thuyết phục mình bước thêm một bước với an