Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.

h.
Nhưng anh, lại hiển nhiên làm ra dáng vẻ không cho cô lùi bước.
Không gian yên tĩnh, bên tai đều là tiếng hô hấp và tiếng tim đập. Vinh Hưởng cảm thấy, một phút kia, trong lòng có một loại cảm giác tràn đầy vui mừng sung sướng. Loại cảm giác tốt đẹp lại thuần khiết đó nhưng mật đường từ từ rót vào trong cơ thể của anh, trải dài cho tới tứ chi. Để cho lòng anh vốn đang xao động thì trong nháy mặt lại yên tĩnh.
Anh nghĩ, có lẽ đây chính là tình yêu. Chỉ cần yên lặng hôn cô thật sâu, đưa mắt nhìn cô, hấp thu hô hấp thuộc về cô, chỉ đơn giản như vậy thì tất cả cảm giác từ trước tới nay để có thể làm cho anh thỏa mãn.
Loại cảm giác mà cô cho anh, không giống dục vọng lan tràn đầy tạp niệm kiếp trước, cũng không giống cậy mạnh đoạt lấy. Chỉ muốn cùng cô ở một chỗ, chỉ muốn canh chừng cô cười. Trong lúc giật mình Vinh Hưởng mới hiểu được, quanh đi quẩn lại, hình như lúc này anh mới biết, tình yêu rốt cuộc là đơn giản cỡ nào lại sau xa tới thế nào.
Cho dù kiếp trước nhìn cô rơi từ lầu xuống, cuối cùng lòng như đao cắt, đi theo cô anh không thể giải thích được vì sao cái loại đau khổ như đang khoét mòn của năm đó rốt cuộc là đến từ đâu. Không chỉ là bỏ lỡ tiếc nuối, cũng không chỉ là đau lòng đè nén, cho đến giờ này ngày này, anh mới hoảng hốt hiểu được, anh yêu cô, yêu không thể tự thoát ra được, yêu đến không thể không có cô.
Trừ cô, thế nhưng đến sinh không thể yêu trình độ. Giờ phút này anh mới thật sâu chợt hiểu, anh kiếp trước yêu, là cỡ nào sai lầm lại đê hèn hành vi.
Vinh Hưởng buông cô ra, từ từ kéo ra giản khoảng cách cự ly, sau đó thì nhìn cô chằm chằm thật sâu không chớp mắt.
Vinh Nhung kinh ngạc hai hốc mắt đỏ lên trừng mắt nhìn anh, anh dường như gặp phải ảo giác là một giây kế tiếp sẽ nhìn thấy nước mắt của cô chảy xuống. Nhưng Vinh Hưởng là người gò bó và bá đạo tới cỡ nào, làm sao có thể vì cô mà mềm lòng, Vinh Nhung báo cho mình, không cần nhân từ nương tay nữa, đối với anh không muốn xa rời chính là vết thương trí mệnh của cô.
Vinh Hưởng si mê vuốt gương mặt của cô, nhẹ nhàng hôn cô, dáng vẻ kia thật giống như cô là trân bảo độc nhất vô nhị của nah. Vinh Nhung chống đỡ trước ngực của anh, khó khăn quay mặt đi, "Làm gì vậy? Em...em không thích...."
Vinh Hưởng thở dài, bàn tay che ở trên má cô từ từ chống lại tầm mắt đang hoảng sợ, "Nhung Nhung, em yêu anh, vậy vì sao phải trốn anh?" Vinh Nhung há miệng, lập tức bị anh dùng ngón trỏ chậm rãi ấn lên cánh môi, ý bảo cô im lặng, sau đó yên lặng nhìn cô một hồi mới tiếp tục mở miệng.
"Anh chĩ nghĩ sẽ nói cho em biết, trừ em ra, ai anh cũng không cần. Đừng ngây thơ như nữa, đừng im lặng với anh, anh không thích." Ngón tay Vinh Hưởng dịu dàng vuốt ve khóe môi của cô, liên tục nói ra lời nói đều mang theo sự dịu dàng vô tận, "Nếu em cần thời gian, anh sẽ cho em, cho dù là một năm, mười năm....Hoặc là cả đời, anh đều cho em. Nhưng anh có một điều kiện, em phải vĩnh viễn ở bên cạnh anh."
Lời ngon tiếng ngọt như vậy, đối với Vinh Nhung mà nói không thể nào không hề rung động. Kiếp trước lạnh lùng người như vậy, thế nhưng lúc này lại có thể nói ra lời tâm tình động lòng người. Vinh Nhung siết chặt ngón tay, cả đốt ngón tay cũng bắt đầu trắng bệch, "Như anh thì tính là cái gì? Quan hệ giữa chúng ta, chẳng phải em đã nói rất rõ ràng rồi sao. Chẳng lẽ anh thật tính cả đời sẽ như vậy? Biết rõ...." cô trì hoãn sức lực, đắn đo trước sau, cố gắng kiềm chế cảm xúc của chính mình, "Anh biết rõ, em sẽ không đồng ý."
Vinh Hưởng bình tĩnh nhìn cô, trong mắt có chút buồn bã, cuối cùng giọng khàn khàn nói, "Thật xin lỗi, là anh nóng vội rồi....Chỉ cần em không trốn, để cho anh ở bên cạnh em thì cái gì anh cũng không cần. Có được hay không?"
Vinh Nhung mím chặc khóe môi, hàm răng siết thật chặt. Tại sao anh muốn bày ra một dáng vẻ bi thương, biết rất rõ cô nhất định sẽ không mềm lòng khi nhìn thấy anh uất ức. Anh nắm được tử huyệt của cô, nhắm vào nhược điểm của cô mà đánh.
Vinh Nhung sợ mình nhất thời không chịu nổi sự đầu độc của anh, rồi liều mạng mà nói ra từ ‘được’. Cô tức giận buồn bực quay mặt đi, im lặng không nói lời nào.
Cả người Vinh Hưởng nhích lại gần cô một chút, hai cánh tay vòng ở trước ngực cô, "Bé cưng, có được hay không?"
Vinh Nhung cắn răng, hận hận nhìn anh, "Không được kêu em là ‘bé cưng’!"
Trong mắt Vinh Hưởng có chút nụ cười, ngón trỏ lướt qua sống mũi của cô, "Bé cưng tức giận sao? Để anh trai hôn một cái...."
Gương mặt Vinh Nhung đỏ ửng, đẩy ra anh, "Đồ vô liêm sỉ (Đồ chó ghẻ)."
Vinh Hưởng tỉnh bơ phớt lờ ngồi thẳng người, nghiêm mặt nói, "Ánh mắt gì vậy? Anh rõ ràng là một con chó ngao Tây Tạng vô cùng đẹp trai!"
"...."
Trò cười giữa hai người cứ nhưu vậy mà diễn xong, Vinh Nhung không nhịn được hỏi mình, ở trận đấu này không hề có tiếng động nào, vậy mà cô vẫn thua anh. Căn bản là cô không hạ được quyết tâm đối với anh, muốn đẩy anh ra chỗ khác cô làm không được.
Cuối cùng cô không đấu lại Vinh Hưởng có lòng dạ sắt đá như vậy, lúc Vinh Hưởng đẩy cô cho Chu Tư Thành, không biết