Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342820
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2820 lượt.
>Ba tháng, thành phố S mở rộng về mặt giáo dục.
Hai bên đường, hoa anh đào nở rộ, màu hồng nhạt lấm tấm giống như bầu trời đầy sao, gió lạnh thổi nhẹ mang đến hương thơm ngào ngạt sâu tận tâm hồn.
Năm trước, buổi triển lãm kia của Ran Marsh hoàn toàn khiến tiếng tăm Tô Mộc Vũ bay xa, danh tiếng “Cô gái gốm sứ Thanh Hoa” được cả nước quan tâm.
Cô vừa bước vào cổng trường đã thu sự chú ý của mọi người, những âm thanh hâm mộ, có vài phần kính nể, thậm chí cả những người trước kia khinh thường cô cũng không còn dùng ánh mắt dè bỉu nhìn cô. Người học nghệ thuật, đó giờ đều xem thực lực để nói chuyện, người có thực lực, đều đáng được kính nể.
Chỉ có thái độ của Chu Hiểu Đồng đối với cô vẫn không hề thay đổi. Tô Mộc Vũ nhìn cô ấy hô gào chạy đến: “Tiểu Vũ, hình như chị mập lên một chút nha, chẳng lẽ tết này chị chỉ nằm với ăn thôi hả?”. Cô ấy cười hì hì khiến Tô Mộc Vũ xấu hổ.
Nói cũng đúng, trước kia dáng người Tô Mộc Vũ hơi gầy, giống như ăn cỡ nào cũng không mập lên nổi, hơn nữa cô rất hay thức khuya đọc sách, mỗi ngày tan học còn chạy tới phòng triển lãm làm thêm, cho nên cô ốm đi rất nhanh. Thế nhưng mấy ngày nay, dường như vô tình có chút thịt, cô nhìn vào gương cũng thấy da dẻ hồng hào hơn nhiều, giấc ngủ mỗi ngày cũng dài hơn bình thường, thức khuya đọc sách cũng không thức được lâu.
Chẳng lẽ là do thời tiết quá lạnh nên ảnh hưởng tới giấc ngủ?
Tô Mộc Vũ không muốn nghĩ nhiều, vỗ vỗ mặt, lấy sách vở ra, bắt đầu nghe giảng bài.
Chương trình học từng rất khó khăn với cô, hiện tại có vẻ như dễ tiếp thu hơn, một phần là do sự cố gắng, phần còn lại là nhờ Phong Kính chỉ điểm những chỗ đáng chú ý. Làm một nhà giám định nghệ thuật gốm sứ mang tầm cỡ quốc tế, những lời chỉ điểm của Phong Kính thật sự rất đáng quý, chỉ một câu của hắn còn có giá trị hơn ngàn lần cô đọc sách.
Cửa sổ mở ra,thỉnh thoảng gió thổi tung tấm rèm, mang theo vài cánh hoa anh đào váo lớp.
Mùa xuân năm nay, thật đẹp.
Thời gian như đứa nhỏ, nhảy tung tăng một bước đến tháng ba, mọi chuyện đều tốt đẹp.
Tô Mộc Vũ nói chuyện cùng ông chủ phòng triển lãm, sau đó thay quần áo đi ra. Đang ngó nghiêng nhìn những tác phẩm gốm mới chuyển đến, Tô Mộc Vũ đột nhiên cảm thấy bụng đau đớn, ôm chặt bụng.
“Tiểu Vũ, cháu làm sao vậy?” Ông chủ hoảng sợ vội hỏi.
Tô Mộc Vũ khoát tay, ý bảo mình không có việc gì, nhưng bụng lại một trận quay cuồng.
Ông chủ vội vàng gọi xe đến chở cô đi cấp cứu.
Tô Mộc Vũ chỉ biết vội gật đầu nói cám ơn, để hai bác bảo vệ đỡ lên xe.
Xe lái đi, cô vẫn không hề biết, phía sau mình luôn có một ánh mắt, nhìn chằm chằm cô, như một loài rắn độc.
Mang Thai?!
Tô Mộc Vũ nhìn bác sĩ mỉm cười nói với mình, cả người cô cứng đờ.
“Tô tiểu thư, chúc mừng cô đã mang thai, đứa bé chỉ mới hai tháng. Bụng đau là do cô không biết mình mang thai nên vận động mạnh, sau này nhất định phải chú ý”
Cô, cô mang thai?
Giờ phút này Tô Mộc Vũ quả thật như không tin được vào tai mình, càng không dám tin vào hai mắt của mình, chỉ nghĩ bản thân đang nằm mơ.
Phương Thiệu Hoa hôm nay đưa Vệ Nhu Y đến đây kiểm tra định kỳ, lại không nghĩ rằng sẽ gặp Tô Mộc Vũ, hơn nữa bọn họ vô tình đứng ngoài phòng khám và nghe được tin này.
Chân mày Phương Thiệu Hoa nhíu lại, sắc mặt Vệ Nhu Y càng tái nhợt, khuôn mặt xinh đẹp kia lại giống như một tờ giấy trắng.
Tô Mộc Vũ cũng không nghĩ sẽ gặp hai người họ ở đây, nhất thời lại không biết nên nói điều gì.
“Mộc Vũ…” Vệ Nhu Y cười nhưng gương mặt tái nhợt, đưa bàn tay lạnh ngắt ra, nói: “Xin… chúc mừng cô”
Tô Mộc Vũ cắn môi, bàn tay chậm rãi đưa tới: “Cám ơn…”. Còn chưa chạm vào tay Vệ Nhu Y, đã bị Phương Thiệu Hoa đẩy ra.
Ánh mắt lạnh như băng của hắn trợn lên, đỡ lấy vai Vệ Nhu Y, mang cô ấy xoay người rời đi, giống như vốn dĩ xem Tô Mộc Vũ như kẻ bị bỏ đi.
Bả vai bị hất lấy khiến cô khẽ run. Cô hạ thấp mi, hít sâu một hơi, tê rần nơi vai vẫn không khiến cô để ý nhiều.
Nhưng khi đến cầu thang lầu một, lại nhìn thấy Phương Thiệu Hoa, một mình, tựa lưng trên vách tường, hai tay đút vào túi quần, nhìn là biết đang đợi cô, quanh người hắn tràn ngập loại hơi thở hắc ám, khiến cho không ai dám đến gần.
Hắn liếc cô, trào phúng cười: “Sao rồi? Tưởng bản thân mang thai được sao?”
Tô Mộc Vũ biết Phương Thiệu Hoa từ lúc đầu đã không thích mình, thậm chí… oán hận. Đơn giản là cô, chắn đường Vệ Nhu Y.
“Đừng quên, cô chỉ là một người đàn bà từng ly hôn, cho dù cô mang thai thì đã sao? Muốn tiến vào cửa chính Phong gia, quả thực là chuyện buồn cười. cùng lắm cô cũng chỉ muốn mượn đứa bé này để bán một cái gía tốt cho nhà họ Phong mà thôi”
“Câm miệng cho tôi!” Một câu này, quả thật ác độc đến mức tận cùng. Tô Mộc Vũ có tiếp tục nhẫn nhịn cũng nuốt không trôi cơn tức này, phẫn nộ vung tay lên.
Hắn làm sao lại có thể sỉ nhục cô, sỉ nhục tôn nghiêm làm một người phụ nữ, một người mẹ của cô!
Phương Thiệu Hoa bắt được tay cô, nhíu mày: “Ai cho cô cái can đảm này? Muốn đánh