Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.
i: “Nhị thiếu gia, chuyện này có phải hay không rất…”
Dù sao đó cũng là Đại thiếu gia, bây giờ chuyện lại thành như vậy, sau này làm sao kết thúc đây? Hơn nữa, nhìn người phụ nữ kia có vẻ rất quan trọng với Đại thiếu gia.
Phong Nghi nháy mắt tỏ vẻ vô tội, hất cằm, nói: “Chuyện này có liên quan tới tôi sao? Tôi chỉ là thuận nước đẩy thuyền thôi, có ý tốt báo với hắn chuyện gì đang xảy ra, hắn còn phải cám ơn tôi nữa đấy!”
Đao Ba Nam gượng ép cười cười phụ hoạ.
“Tên nhân viên tạp vụ kia xử lý xong chưa?” Phong Nghi thản nhiên hỏi, giống như hắn đang nhắc đến vốn không phải là một cái mạng người.
Đao Ba Nam vội báo: “Đã dọn sạch, chuyện này cam đoan không có người thứ ba biết”
Phong Nghi hài lòng cười, trên gương mặt xinh đẹp thuần chất như đứa nhỏ lại tràn đầy tâm tư toan tính. Hắn phất tay, bảo Đao Ba Nam lui ra.
Trong phòng lại an tĩnh, đèn không hề mở, chỉ một màu tối đen như mực. “Đinh” một tiếng, hộp quẹt sáng ánh lửa trong đêm đen.
Anh hai, quà năm mới của em, anh hài lòng không?
Đây chính là món quà em nghĩ thật lâu, khó lắm mới chọn được một cái. Kết quả trò chơi kia, anh còn muốn chọn không?
Anh cho là anh không chọn, em sẽ không tiếp tục chơi nữa sao? Sai, sai, sai.
Anh nghĩ em là ai? Em không nhìn ra được câu chuyện sao? Anh hai, anh quá coi thường em rồi. Chỉ cần bước vào ván cờ của em, trừ phi em bảo ngừng, nếu không, vĩnh viễn cũng không có ngày chấm dứt.
Ngọn lửa màu lam, chiếu rọi mặt của hắn, quỷ mỵ, mang theo nụ cười ma quái.
Tôi Còn Kịp… Yêu Em Không?
Tô Mộc Vũ bị ánh nắng mặt trời đánh thức, ánh sáng mặt trời đầu tiên của năm mới, ấm áp khiến người ta mỉm cười.
Cô mở mắt ra, nhận thấy mình nằm trong lòng Phong Kính, toàn thân hắn lạnh như băng, mà khóe miệng cùng lòng bàn tay hắn có vết máu. Tô Mộc Vũ hoảng sợ, vội hỏi: “Anh làm sao vậy? Sao lại toàn máu thế này?”
Cô há miệng, mới nhận thấy giọng mình khảm đặc.
Phong Kính nắm tay cô, nhẹ hôn lên, nói khẽ: “Không sao”
Nhớ tới nụ hôn trên quảng trường tối hôm qua, hai má Tô Mộc Vũ như cô gái trẻ, ửng hồng lên.
Thế nhưng, cô lại không rõ lắm, sau khi chia tay nhau trên quảng trường, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Mọi thứ như có ai đó cầm khăn lau qua não cô, khiến cô không nhớ rõ, chỉ lướt qua trước mắt vài bóng người, như là nằm mơ, cũng không nhớ được Phong Kính đã đưa mình về như thế nào.
Mà trong giấc mơ, cô thế nhưng lại nhìn thấy nước mắt Phong Kính, một giọt, lại một giọt, nóng bỏng rơi xuống, đáp trên da mặt mình. Chân thật như vậy.
Chẳng lẽ, thật sự chỉ là một giấc mơ?
Lúc xuống lầu, lại nhìn thấy Tiền Phong. Hắn tựa lưng trên cửa xe, mang theo cả người đầy sương lạnh, toàn thân cứng ngắc, giống như đã duy trì tư thế này từ rất lâu.
Tô Mộc Vũ khó hiểu đi đến, cô chỉ nhìn thấy bộ dáng Tiền Phong cười hì hì, chưa từng nhìn thấy hắn như vậy… khiến cho người ta khó hiểu.
“Anh làm sao vậy?” Trời xanh, ánh mắt của cô lại trong suốt như pha lê.
Thân thể cứng ngắc rốt cục cũng nhúc nhích, đôi mắt đào hoa mang theo tơ máu cong lên, cười, xoa xoa đầu cô: “Bé con, anh không sao” Nhưng sau đó xoay người keo kính râm, bước vào trong xe, rời đi.
Trên lầu, Phong Kín nhìn thấy cảnh này, bấm một dãy số “Phong tỏa toàn bộ tin tức tối hôm qua, một chút cũng không để cô ấy biết. Mặt khác, tôi muốn Tần gia, trong vòng ba tháng hoàn toàn biến mất khỏi thành phố này!”
Nháy mắt trong ánh mắt hắn đã tràn ngập đen tối, nắm tay hung hăng xiết chặt, lòng bàn tay vừa được Tô Mộc Vũ băng bó lại chậm chạp chảy ra một dòng chất lỏng màu đỏ.
Bé con, thật xin lỗi.
Chờ tôi chút thôi, tôi nhất định sẽ… yêu em.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Đâu đó trong gió, có tiếng người hát…
Anh như kẻ mù lòa, nên không nhận ra ai là người quan trọng
Mặc dù đã quen biết nhau, chung đụng sớm chiều, anh vẫn không để mắt đến em
Đến tận hôm nay, em rời đi, anh mới nhận ra sự quan trọng của em
Lại càng điên cuồng vì em khi không có em bên cạnh
Muốn khiến em nghe thấy một lần, bất luận em đang ở phương trời nào
Lại càng không thể nói cho em nghe, không có em, anh sẽ không còn là anh
Tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn không thấy, cũng tìm không thấy
Anh sẽ bị sự cô đơn phá hủy
Tất cả trong anh đều là câu hỏi
Có muộn không, nếu anh nói yêu em?
Lưu giữ bóng dáng, lưu giữ tịch mịch
Thống khổ, buồn bực, cùng chịu đựng
Thật muốn thời gian quay trở lại
Trở lại ngày đó, nhất định anh sẽ nói cho em biết, anh yêu em
Muốn khiến em nghe thấy một lần, bất luận em đang ở phương trời nào
Lại càng không thể nói cho em nghe, không có em, anh sẽ không còn là anh
Tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn không thấy, cũng tìm không thấy
Anh sẽ bị sự cô đơn phá hủy
Tất cả trong anh đều là câu hỏi
Có muộn không, nếu anh nói yêu em?
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Người đầu tiên phát hiện bí mật là Tô Mộc Tình.
Ngày đó, Tần Nghị Hằng mỏi mệt về đến nhà, vừa vào cửa, một c