Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2825 lượt.
___
Trước một máy tính khác, ánh đèn huỳnh quang màu lam, chiếu rọi trên mặt.
Khóe miệng Tô Mộc Tình nhếch lên, một lần lại một lần thưởng thức kiệt tác của mình. Cứ nhìn như vậy, nhìn cứ như thể dù có nhìn bao lâu cũng không đủ.
Chị, chị vốn cũng biết, không ai có thể khi dễ em. Ai làm tổn thương em, em sẽ hủy hoại cả đời kẻ đó.
Thế nào? Chị? Bây giờ nhìn thấy rõ chưa? Lúc này chị là đang cười hay đang khóc vậy? Hay là hận không thể tự mình tìm đến cái chết? Ha ha, thế giới này cùng vận may không nhìn đến chị đâu.
Chị vĩnh viễn cũng đừng nghĩ giành lại Nghị Hằng từ tay em, vĩnh viễn cũng đừng có nghĩ đến, trừ phi… chị muốn chết!
Lúc Tần Nghị đẩy cánh cửa ra, nhìn thấy Tô Mộc Tình ngồi trước màn hình máy tính. Hắn không thể tin nắm lấy tay Tô Mộc Tình, cả người đều run rẩy: “Tô Mộc Tình, cô đang làm cái gì đó? Cô có biết không, cô sẽ hại chết tất cả chúng ta? Cả Tần gia, Tần gia đều sẽ bị hủy hoại!”
Tô Mộc Tình bị xô ngã trên nền đất, cô cười, cười càng lớn tiếng.
Hủy hoại sao? Vậy cùng nhau đi chết đi!
Trừng Phạt Tô Mộc Tình
Cả người Tô Mộc Vũ như bị hỏng, cho đến khi bác sĩ đến mới tiên cho cô mũi thuốc an thần.
Lòng bàn tay của cô, một vết thương lại một vết thương, sâu thấu xương, tất cả đều do chính cô tạo ra.
Rốt cuộc là đau lòng đến tình trạng nào mới có thể khiến cho một người tự hành hạ bản thân đến như vậy.
Bác sĩ không biết, cũng không dám hỏi nhiều, băng bó miệng vết thương xong liền im lặng lui ra một bên.
Nhưng mà bà ta chưa chạm được vào điện thoại đã bị Cừu Văn đạp ngã “Bà già, không biết tôi là ai sao? Hôm nay bọn tôi tới không phải tìm bà, bà an tâm. Muốn sống lâu trăm tuổi thì ngậm cái miệng của bà lại”
Ra lệnh cho vài người đi lên lầu, lôi Tô Mộc Tình vẫn còn mặc áo ngủ xuống, trong tiếng thét chói tai của cô ta liền bịt cả miệng lại, ném cô ta vào trong xe.
“Còn có, chuyển lời dùm đến con của bà… cứ chờ đó, không ai có thể chạm được vào Phong gia!” Cừu Văn híp mắt, mỉm cười, khóe miệng lại tràn đầy vị tanh của máu.
Bà Tần sợ tới mức hai chân mềm nhũn, cả người xụi lơ trên mặt đất, mồ hôi lạnh khắp nơi. Bà ta sống trên đời này hơn sáu mươi năm, đây là lần đầu tiên lại cảm thấy sợ hãi như thế: Ngày phồn vinh của Tần gia, sắp hết rồi!
Tô Mộc Tình bị ném từ trên xe xuống, lảo đảo một chút rồi ngã xuống đất. Cô ta ngẩng đầu liền thấy một thân ảnh, nhưng thân ảnh kia lại như được che khuất bởi một tầng bóng đen, phảng phất như Satan đến từ địa ngục.
“Ảnh chụp, là do cô làm?” Phong Kính đưa lưng về phía ánh sáng.
Tô Mộc Tình giả ngu, nói: “Ảnh chụp gì? Tôi không hiểu, mau thả tôi ra, các người dựa vào cái gì mà bắt tôi?”. Cô ta nói xong liền vùng vẫy muốn chạy trốn, bị Cừu Văn đạp một phát, ngã lại trên mặt đất.
Tuy nói, đàn ông sẽ không đánh phụ nữ, nhưng một ả đàn bà lòng dạ độc ác như vậy, không cần hạ thủ lưu tình.
“Nói!” Một chữ, giống như thiên lôi đánh xuống.
Tô Mộc Tình bị tiếng quát kia hù cho giật mình, sợ tới mức hai vai run lên, nuốt nước bọt, cả gan cười lạnh “Như thế nào? Muốn giết tôi? Anh dám sao? Cháu trai Phong Khải, con trai Phong Triệu lại động thủ giết người. Anh cho là có thể che giấu được sao? Đừng đem tôi xem như con ngốc. Mặt khác, anh có chứng cứ gì chứng mình là tôi làm? Tôi có thể kiện anh về tội vu khống!”
Cô ta dám làm như vậy vì đã sớm nghĩ ra đường rút quân. Cô ta biết chắc Phong gia xem trọng như là dư luận, nhì là scandal, Phong gia càng sẽ không thừa nhận thân phận của Tô Mộc Vũ. Cho nên, cô ta mới không sợ!
Con ngươi lạnh lùng của Phong Kính nheo lại, ánh mắt kia, dường như là muốn bầm thây vạn đoạn ai đó.
Tô Mộc Tình lại giống như phát điên, càng nói càng kích động “Tô Mộc Vũ làm được cũng đừng sợ người khác biết! Con tiện nhân kia, hại chết con trai tôi, còn muốn cướp mất chồng tôi. Cô ta nợ tôi! Cô ta nợ tôi! Cô ta dựa vào cái gì mà mang thai? Cô ta hại chết con trai tôi, cô ta dựa vào cái gì mà có thể mang thai hả? Tôi không phục! Tôi phải báo thù cho con trai tôi! Cô ta chỉ là chiếc giày cũ rách, bị người ta chà đạp cho nát vụn, lúc nảy lại mang thai một đứa con hoang. Anh còn là đàn ông thì mau mau đuổi cổ cô ta đi! Cô ta không hơn tôi về cái gì, vĩnh viễn cũng không! Ha ha…” Tô Mộc Tình còn đang đắm chìm trong tưởng tượng của mình, cơ hồ là điên cuồng.
Kế hoạch của cô ta rất tốt, nếu cho tên họ Phong biết chuyện này, hắn lập tức sẽ đuổi Tô Mộc Vũ ra khỏi nhà. Đúng vậy, kế hoạch của cô ta chính là như vậy. Chị à! Vĩnh viễn cô cũng không sống tốt hơn tôi!
Cừu Văn nhìn thấy ánh mắt như muốn giết người của Đại thiếu gia, vội chặn lại bàn tay đang cầm khẩu súng của hắn bằng cái tát lên mặt Tô Mộc Tình.
Thế nhưng một khẩu súng đen chỉ thẳng lên ót Tô Mộc Tình, cô ta ngay lập lức sững người, toàn thân phát run.
“Những gì cô làm với cô ấy, tôi sẽ trả lại gấp trăm lần” Phong Kính dẫm lên tay Tô Mộc Tình, chà xát.
Vẻ mặt lạnh lùng như khối băng của hắn, mang theo khí thế đáng sợ, một cước đá văng