XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2832 lượt.

mang kiến thức! Em không phải đã nói, đứa bé này mặc kệ như thế nào cũng là con của em sao? Bản thân tôi lại muốn nhìn em làm mẹ ra sao. Con của mình cả mắt cũng chưa kịp nhìn thấy thế giới này, đã vội bóp chết, em thật có mẫu tính!”
Cô không ngừng lắc đầu, lắc đầu, giống như đang đấu tranh. Cô dùng một bàn tay bịt lỗ tai của mình lại.
Cô chỉ là muốn giải thoát, tại sao yêu cầu nho nhỏ đó cũng không cho cô? Tại sao?
Hắn một câu lại một câu dùng sức đánh vào cô. Hắn lại gầm nhẹ: “Nói chuyện! Em không phải là muốn được giải thoát sao? Bây giờ tôi sẽ cho em giải thoát! Phong Kính này không cần một người phụ nữ yếu đuối!”
Phong Kính gào thét lên, ánh mắt của hắn đỏ bừng, hai tay hung hăng lắc bả vai cô, giống như là muốn lay tỉnh cô.
Đôi mắt Tô Mộc Vũ tràn đầy nước mắt, phản xạ lại khuôn mặt của hắn, trên mặt tràn ngập phẫn nộ, trong tròng mắt luôn luôn đen láy lại long lanh như chứa lệ.
“Muốn chết, tôi cho em một cơ hội. Tôi đếm đến ba, sau đó, cho dù là em sống hay chết, tôi và em không một chút liên quan!”
Hắn hô to: “Một!”
Nước mắt cô trượt xuống.
“Hai!”
Cô nhắm hai mắt lại!
“Ba…” Con ngươi Phong Kính chợt lóe, tay hắn chậm rãi buông ra, xoay người.
Trong nháy mắt hắn buông ra, bàn tay lạnh như băng của cô lại đột nhiên nắm chặt hắn, gắt gao bắt lấy, giống như chấp niệm nặng nhất trên cõi đời này. Cô thua, thua trong tay người đàn ông này, thua bới vì chấp niệm tình yêu mà cô dành cho hắn.
Cô khóc, hung hăng khóc, nhào vào bờ ngực ấm áp nhất.
Bác sĩ và y tá ôm lấy hòm thuốc chạy vội tới, vội vàng băng bó vết thương trên người Tô Mộc Vũ, nhưng lại bị Phong Kính đẩy ra. Hắn bình tĩnh ôm cô đi xuống núi, ai cũng không thèm để ý.
Bác sĩ kinh ngạc quay lại nhìn Tiền Phong.
Tiền Phong nhìn một màn này, đã muốn kiệt sức, phất phất tay nói: “Trở về chờ xem” Hắn ngồi chồm hổm trên mặt đất, dùng sức ôm lấy đầu, vò rối mái tóc của mình.
Phong Kính ôm Tô Mộc Vũ về nhà, dưới ánh mắt kinh ngạc của bảo vệ trị an đặt cô lên xe, trên đường không nói một câu cho đến khi ra tận ngoại thành, xe dừng lại.
Phong Kính không chút thương tiếc nào kéo Tô Mộc Vũ xuống, băng qua một con đường mòn, đặt cô đứng trước một bia mộ.
Nơi này, Tô Mộc Vũ đã từng đến. Trên đỉnh đầu, giàn hoa tím cành lá xanh um tươi tốt đang duỗi thân, nhẹ nhàng bao lấy ngôi mộ, trên mặt đất, những ngọn cỏ mềm mại mang theo hương thơm ngát.
Đó là ngôi mộ của mẹ Phong Kính. Hắn lôi kéo cô đứng trước mặt mẹ hắn, giống như đưa ra một thứ bằng chứng.
Phong Kính buông tay ra, lùi về đứng phía sau, mặc kệ cô tự sinh tự diệt.
“Tôi đã nói, anh có thể nâng em lên tận trời, cho em mọi thứ” Hắn lui một bước, bước gần đến bên cạnh ngôi mộ của mẹ hắn.
Hắn quay lưng lại: “Bây giờ, Tôi đem chính mình giao cho em, em có muốn hay không? Mà em cũng không cần phải chọn nữa, bây giờ đi tự tử đi! Đi đi! Bây giờ tôi không còn muốn lo lắng cho em nữa, không cần xuất hiện trước mặt tôi nữa!”
Trong tích tắc đấy, thời gian giống như ngưng lại, lá cây không hề xào xạt, chim chóc cũng ngừng vỗ cánh, nước sông không còn chảy xuôi, côn trùng không còn kêu, nước mắt trong khóe mắt cô cũng đọng lại.
Toàn bộ thế giới, khắp đất trời, chỉ còn tiếng trái tim bật nhảy.
Nhanh như vậy, lại khó nghe như vậy.
Thử Một Lần
Trong nháy mắt, Tô Mộc Vũ dường như không tin được vào tai mình.
Cho tới bây giờ, người đàn ông trước mắt chỉ biết lãnh đạm, ăn trên ngồi trước, thế nhưng lại đối với mình nói ra những lời như vậy.
Tô Mộc Vũ mở to hai mắt nhìn.
Cô không tin, căn bản không thể tin chính mình đã nghe được điều đó.
Thật vậy chăng?
Phong Kính là vị thần trong lòng cô, là một bóng dáng cô khó mà với tới, khiến ngay cả một hy vọng xa vời cũng đều chưa từng dám qua, mà bây giờ… được rồi, ngay lúc này, vị thần của cô, thế nhưng lại vươn tay ra với cô.
Tô Mộc Vũ gắt gao nhìn, không dám phát ra một chút âm thanh, cô sợ mình sẽ phá tan giấc mộng này. Cô từng vỡ mộng, nhiều lần lắm, nếu như ngay cả giấc mộng cuối cùng này cũng tan biến, cô không biết mình sẽ ra sao.
Trước mắt mơ hồ, cô nhìn thân ảnh kia trầm mặc tiến xa, giống như là muốn hoàn toàn rời khỏi mình.
Tô Mộc Vũ cuống quít chạy tới, muốn phải bắt cho được hắn.
Đừng đi! Đừng đi!
Vấp ngã trên mặt đất, Tô Mộc Vũ bất chấp tất cả, liều mạng đứng dậy, dùng sức từ phía sau ôm chặt lấy hắn, ôm lấy eo hắn, giống như ôm lấy lý do cuối cùng để mình có thể sống.
Nước mắt lạch cạch, lạch cạch rơi xuống, giống như mưa trút nước.
Người đàn ông này, vì sao phải như vậy? Cô biết, bản thân mình không còn tư cách yêu hắn, cô thậm chí không hề còn tư cách đứng bên cạnh hắn. Thế nhưng lúc này hắn lại vì điều gì, lại vươn tay về phía cô?
Cô biết, nếu mình ôm lấy hắn, bản thân sẽ không còn đường lui, sẽ không thể quay trở về trước kia. Thế nhưng… cô vốn biết rõ điều đó, vẫn không chịu được, vẫn không thể khống chế được mình.
Phong Kính khi nói câu kia, giống như trong bóng tối mở ra con đường bao phủ bởi một áng mây màu hồng, nó cũng chính là d