Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2837 lượt.
nh mà nói: “Em không nên khóc, em phải cười, cười thật vui vẻ. Em ta thật sự rất vui, vui đến muốn chết đi được”. Cô cười, cười cùng nước mắt đang lăn xuống.
Thật tốt, thật tốt quá! Con của cô không phải của người khác, mà là của hắn, là của Phong Kính!
Cho dù thế giới bị hủy diệt trong một khắc này, khiến cô phải chết đi, cô cũng nguyện ý!
Phong Kính hôn lên má, lên trán cô, ôm thật chặt cô vào ngực, bảy tháng sau sẽ có một đứa bé con của hắn ra đời. Sinh mệnh quả thật rất kỳ diệu, kỳ diệu đến nổi khiến cho hắn cảm động đến không chịu nổi.
Tô Mộc Vũ được Phong Kính ôm về nhà, chưa từng buông cô ra. Dọc theo đường đi có rất nhiều người nhìn thấy, Tô Mộc Vũ hai má đỏ bừng, nhiều lần bảo hắn buông cô xuống, lại bị hắn dùng vũ lực trấn áp.
Giờ phút này Phong Kính giống như một đứa trẻ, tuỳ hứng đến tột đỉnh. Hắn một đường ôm Tô Mộc Vũ vào trong phòng, đặt cô trên giường lớn mềm mại, thân mật ôm vào trong ngực. Tô Mộc Vũ nằm trong lòng ngực của hắn, cười phảng phất muốn đem niềm vui cả đời hưởng hết trong một ngày.
Cùng lúc đó.
“Cái gì? Đứa nhỏ không phải là của Tần gia chúng ta? Làm sao có thể? Làm sao có thể? Ta không tin!” Bà Tần biết được tin, sắc mặt khó coi đến tột đỉnh.
Bà cầu một đứa cháu, cầu bao nhiêu năm, một cái cũng không có, sao bà không trách ông trời chứ? Lần này, nửa đường lại bảo không phải cốt nhục Tần gia, nói bà làm sao chịu được?
Tần Nghị Hằng buồn bực đem đũa vỗ vào trên bàn, nói: “Mẹ có thể để con yên một lát không?”
Bà Tần không nghĩ tới sẽ bị con trai mắng, cơm chiều cũng không ăn, bỏ lên phòng.
Một mình Tần Nghị Hằng ngồi thừ trong phòng khách, một đũa lại một đũa gắp thịt đã lạnh tanh vào miệng. Trên mặt hắn là biểu tình chết lặng, hắn đợi năm năm vẫn không có một đứa con, không nghĩ tới Tô Mộc Vũ xa hắn vài tháng, đã mang thai, mà đứa bé này, cũng không phải họ Tần. Quả nhiên ứng với câu: Ác giả ác báo.
Tần thị xuống dốc, ai cũng nhìn ra được, cháy nhà mới lòi mặt chuột. Đơn đặt hàng càng ngày càng ít, cổ phiết tụt dốc thê thảm.
Vị trí trăm năm qua của Tần gia, sắp sụp đổ.
Thay Đổi Bất Ngờ
Giờ phút này Tô Mộc Vũ thấy mình vạn phần may mắn, lúc ấy không có nhảy xuống. Nếu không, giờ này khắc này làm sao có thể hạnh phúc?
Ngày hôm qua là sinh nhật cô, ngay cả mình đều thiếu chút nữa đã quên mất, lại không ngờ Phong Kính đã cho mình một kinh hỉ.
Lúc bàn tay che mắt cô thả ra, vô số ánh đèn sáng rỡ trước mắt khiến cô nhịn không được mà rơi lệ. Người đàn ông này chính là như vậy, lúc lãnh đạm khiến cho người ta thống hận không thôi, nhưng một khi được hắn nâng trong lòng bàn tay, dường như thiên đường cũng không bằng điều này.
Tô Mộc Vũ nghĩ đi nghĩ lại, nhịn không được cong lên khóe miệng.
Mà người phụ nữ này, gương mặt lớn cỡ bàn tay nhưng lại không có một chút khiếp đảm, chỉ là thản nhiên giống như không cầu không hối. Thật sự không cầu, hay là cô ta quá thông minh đây?
Tô Mộc Vũ chớp mi, thản nhiên cười. Làm sao có thể không biết? Phong Khải Phong lão tướng quân, người đứng đầu Phong gia, cha của Phong Triệu Phong tỉnh trưởng, một tay nắm giữ một nửa hắc bạch, ai dám đối đầu?
“Cô cảm thấy mình xứng đôi với Phong Kính sao?” Phong Khải nắm thiết quải trượng trong tay, ánh mắt già nua khẽ híp, lại ánh lên sự tính toán.
Phong Khải khuấy động trời đất vài thập niên nay, giỏi nhất là đoán lòng người. Ông ta không nói: Phong gia không dung nạp được một thiếu phu nhân như cô, cũng không hỏi cô ngươi muốn bao nhiêu để rời đi. Chỉ nói một câu như vậy liền có thể đâm thẳng vào tim người.
Sắc mặt Tô Mộc Vũ trắng nhợt, móng tay vô thức bấm vào lòng bàn tay.
Phong Khải nâng chén trà màu tử sa lên, đưa vào bên miệng: “Phong Kính, nó là đứa nhỏ do một tay tôi nuôi lớn, không ai hiểu nó rõ hơn tôi. Đứa nhỏ này coi trọng nhất là trách nhiệm, cô mang thai, Phong gia chúng ta đương nhiên sẽ không bạc đãi cô”
Hai chữ “trách nhiệm” nhẹ nhàng bay, dường như đã bỏ rơi hết thảy.
Phong Khải đứng lên, chống thiết quải trượng, nhìn ra ngoài rừng trúc xanh um, ông ta cất lời nhẹ nhàng nhưng lại mang sự chắc nịch: “Đứa nhỏ trong bụng cô, tôi cho phép cô giữ lại. Nhưng sau khi hạ sinh, vị trí cháu đích tôn của Phong gia, không phải cô muốn là được”
Cả đời ngồi trên chiến trường, ông ta cũng không quản chuyện ai yêu ai. Ông ta hiểu rõ, phải dựa vào địa vị kiên cố của Phong gia mới có thể để cho tiền đồ Phong Kính thuận buồm xuôi gió. Mà tất cả những thứ này, không phải người phụ nữ trước mắt có thể mang đến.
“Tôi đáp ứng cô, cho cô chờ đợi ở bên cạnh nó, những thứ nên có, cô đều có thể có, nhưng ngoại trừ kết hôn”
Làm như vậy, chẳng phải không ai tổn thất sao? Trong lòng ông ta đều là máu lạnh, trong mắt ông ta chỉ chấp nhận một mình Phong Kính là cháu đích tôn, cho dù Phong Nghi cũng không lọt vào mắt. Ông nhìn ra Phong Kính đối xử với người phụ nữ này như thế nào, nhưng những việc ông ta nhịn từ đó đến giờ đã là cực hạn.
Phía sau, Tô Mộc Vũ bỗng nhiên