Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2841 lượt.
Cô thở phì phò, nói: “Em… hông có chuyện gì… Thật xin lỗi, đánh thức anh rồi”
Tiền Phong vỗ vỗ đầu của cô, mò trên đất một cục tròn tròn đặt vào lòng cô “Anh mang Bàn Chải đến cho em, không có chuyện gì, tin tưởng anh, tất cả đều không sao cả”
Bàn Chải “uông uông” kêu, nó cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy mẹ thân yêu của nó đang sợ hãi, vội nhu thuận liếm liếm tay Tô Mộc Vũ, giống như đang an ủi cô.
Tô Mộc Vũ ôm lấy Bàn Chải, như là ôm lấy sự ấm áp cuối cùng “Cám ơn anh, Tiền Phong”
Tiền Phong cảm nhận được cô cố gắng áp chế áp lực, muốn ôm cô vào lòng nhưng cuối cùng vẫn chỉ giơ tay ra rồi lại rút tay về.
Tin tức Phong Khải chết nhất thời được áp xuống, tuy rằng loáng thoáng có chuyện xảy ra ở Phong gia nhưng ai cũng không dám lớn tiếng nói ra.
Cho đến năm ngày sau đó, Phong Khải mất do cơn suy tim đột ngột mới được công bố rộng rãi, mà trong năm ngày này thế cục thay đổi đến bất ngờ, ai cũng không nghĩ ra được.
Mà mấy ngày này, Phong Kính chưa có trở về nhà, điện thoại cũng không bắt máy. Tô Mộc Vũ không đi đâu cả, chỉ chờ đợi Phong Kính trở về. Cô vẫn cứ chờ, chờ, đều không thấy hắn, giống như hắn đã quên mất có một người tên gọi Tô Mộc Vũ vậy.
Ba ngày sau, đưa tang Phong Khải.
Tô Mộc Vũ muốn đi tìm Phong Kính lại bị Tiền Phong ngăn lại “Tiểu Vũ, nghe lời, lúc này em không thể đi”
Tô Mộc Vũ khẩn cầu: “Em xin anh, em nhờ anh, cho em đi một chút thôi. Em chỉ đến nhìn một cái, em sẽ không nháo, chỉ đứng xa nhìn thôi, được không?” Trong mắt Tô Mộc Vũ tràn đầy nước mắt.
Tám ngày này, vô luận cô mở to mắt hay là nhắm mắt lại, trong đầu đều là hình ảnh của hắn. Mỗi ngày cô đều canh trước tivi, chớp mắt cũng không dám, chỉ muốn được nhìn thấy hắn một chút thôi.
Tiền Phong không cưỡng lại được, đành phải đưa cô đi cùng “Nhớ kỹ, chỉ có thể nhìn một cái, em ngàn vạn lần không thể lộ mặt, có biết hay không?”
Tô Mộc Vũ liều mạng gật đầu.
Hôm nay, trời mưa. Mưa không lớn, tí tách, lại phảng phất muốn kéo dài. Bầu trời u ám, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đè bẹp mặt đất.
Đưa tang Phong Khải rất long trọng, vô số quan lớn cùng người quyền thế đến tham dự, đưa tiễn vị lão tướng quân chống mưa chống gió hơn năm mươi năm này. Chung quanh nghĩa trang đều được cảnh vệ giới nghiêm, truyền thông đều không thể tiến vào bên trong.
Tô Mộc Vũ được Tiền Phong dẫn đến, ẩn vào đám người tránh khỏi cảnh vệ.
Nhìn từ xa xa, Phong Kính quỳ gối trước mộ bia của Phong Khải, một thân áo đen ướt đẫm. Mới tám ngày không gặp, cả người Phong Kính ốm thấy rõ, một người kiêu ngạo tột đỉnh như vậy, gương mặt lúc này lại xanh xao, hai mắt hõm sâu vào.
Cô có thể cảm thấy hắn đang rất bi thương.
Tô Mộc Vũ đau đến nỗi tự ôm lấy ngực mình, hận không thể lập tức tiến lên ôm lấy hắn.
Tiền Phong dùng sức bắt lấy vai của cô, ngăn cản cô: “Tiểu Vũ, đừng quên em đã đồng ý điều gì với anh. Em vừa xuất hiện, lễ tang liền rối loạn ngay. Đến lúc đó, Phong Kính nhất định sẽ hận em cả đời”
Tô Mộc Vũ gắt gao che miệng lại, liều mạng khắc chế chính mình. Nước mắt làm hai mắt cô mơ hồ, khoảng cách rõ ràng là ngắn như vậy, lại dường như cách xa cả ngàn dặm.
Cô đột nhiên thấy, Vệ Nhu Y xuyên qua đám người, đi đến trước mặt Phong Kính. Cô ấy cúi xuống, tựa hồ nói mấy câu với hắn, sau đó ôm Phong Kính đang cứng ngắc vào trong ngực mình.
Tô Mộc Vũ thấy khó thở. Tiền Phong cũng không đoán được Vệ Nhu Y sẽ xuất hiện, hắn lập tức giữ chặt tay Tô Mộc Vũ, nói: “Tiểu Vũ, chúng ta phải đi thôi” Người ở đây nhiều lắm, một khi bị người của Phong gia phát hiện, cô liền trốn không thoát.
Tô Mộc Vũ lúng ta lúng túng nhìn cảnh tượng Vệ Nhu Y cùng Phong Kính ôm nhau. Đó như một bức tranh, mà cô chỉ là một người đứng bên ngoài bức tranh đó, chỉ có thể nhìn lên, còn lâu mới có thể quang minh chính đại bước vào bức tranh kia.
Cô nghe thấy chung quanh có người nói: “Vị tiểu thư kia là con gái nhà ai vậy? Đứng bên cạnh Phong đại thiếu thật đúng là trai tài gái sắc”
“Chính một vị tiểu thư như vậy mới có thể xứng đôi với Phong đại thiếu”
…
Những lời nói đó cứ rõ ràng lao vào lỗ tai cô. Cô bị Tiền Phong lôi đi, càng ngày càng xa, bóng dáng của hắn càng ngày càng nhỏ, xa đến nỗi hình dáng hai người ôm nhau kia chỉ còn lại một điểm nhỏ.
“Tiểu Vũ, đừng náo loạn” Tiền Phong mấp máy môi, chỉ có thể ôm lấy bả vai của cô.
Tô Mộc Vũ ngẩng đầu, mỉm cười với hắn, tỏ vẻ không có việc gì, thế nhưng nụ cười lại có chút tái nhợt.
Xe từ từ mở ra, tiếng trống buồn càng ngày càng xa, càng ngày càng không nghe rõ, tinh thần của Tô Mộc Vũ giống như đã để lại nghĩa trang, không thoát ra được.
Bởi vì phải cảnh giới, còn đường này cũng không nhiều nhà dân lắm. Tiền Phong liếc mắt nhìn kính chiếu hậu, nhanh chóng nheo mắt lại, khuôn mặt dần nghiêm túc.
“Tiểu Vũ, thắt chặt dây an toàn, anh phải tăng tốc”
Tiền Phong Quỳ Gối
“Tiểu Vũ, thắt chặt dây an toàn, anh phải tăng tốc”
Tô Mộc Vũ cả kinh, quay đầu lại, nhìn thấy ba chiếc xe màu đen đang theo sát phía sau, từng bước kèm chặt, rõ