Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2897 lượt.
vội vàng sum họp, ngẫu nhiên có người đưa ánh mắt về phía cô nhưng một lát sau lại rời đi. Thế giới này vẫn bận rộn như thế, chỉ có một mình cô bị bỏ quên trong đường hầm tối tắm, tìm không thấy lối ra.
“Em cứ như vậy mà buông tay sao?” Một thanh âm lạnh lùng vang lên từ phía sau cô.
Tô Mộc Vũ chết lặng, quay đầu: “Phong…”
Phong Kính mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt, hai tay bỏ vào túi quần, ánh mắt lạnh lùng dừng trên người cô “Em yêu tôi như vậy à? Tôi đi rồi ngay cả đuổi theo cũng không làm, một giọt nước mắt cũng không chảy ra, tôi thật là vinh hạnh và may mắn”
Tô Mộc Vũ nhìn thấy hắn, ánh mắt đỏ lên, đại não rất khó để tiếp thu, cả người vô cùng chật vật.
Phong Kính liếc mắt một cái, xoay người: “Tôi cho em hai tháng, không, một tháng, nếu em có thể khiến tôi thay đổi, tôi sẽ tha thứ cho em một lần cuối cùng. Nếu không thể, liền biến mất khỏi ánh mắt của tôi!”
Thiên Lý Truy Phu Lộ – Ngàn Dặm Theo Đuổi Chồng
Tô Mộc Vũ có chút ngơ ngác, kịp phản ứng là chuyện gì đang xảy ra.
Hắn không phải đã đi rồi sao? Làm sao lại đứng trước mặt cô? Cô thật muốn vươn tay sờ xem có phải không đang nằm mơ hay không.
Phong Kính không nghe thấy lời đáp, nheo ánh mắt cực kỳ nguy hiểm. Hắn thấp giọng hỏi: “Không muốn?”
Tô Mộc Vũ sợ hắn sẽ nói “Quên đi”, vội vàng gật đầu.
Ánh mắt Phong Kính quét nhìn bộ dáng chật vật đầy nước mắt của cô, sau đó đeo mắt kiếng đen, một tay đút vào túi quần, cao ngạo rời khỏi sân bay.
Vì thế trong sân bay liền xuất hiện cảnh một người đàn ông cao ngạo mang kính đen đi phía trước, mà phía sau là một cô gái có vẻ ốm yếu, cúi đầu đi. Nhìn như thế nào cũng giống như một vị thiếu gia và một cô ở đợ đáng thương.
Nước mắt Tô Mộc Vũ lạch cạch, lạch cạch rơi xuống, nhưng khóe miệng ngăn không được mỉm cười.
Biểu tình quái dị như vậy khiến không ít người liếc nhìn, nhưng cô vẫn không quan tâm.
Cô cảm thấy mình như muốn điên lên mất. Đúng vậy, muốn điên rồi, muốn phát điên vì người đàn ông này.
Tiền Phong đi phía sau bất đắc dĩ nở nụ cười, nghĩ: Hai người nay trông thật giống trẻ con, quên đi, nếu bọn họ chấp nhấp tha thứ vì nhau, hắn mới không cần lo lắng nữa.
______________________
Những ngày tiếp theo, Tô Mộc Vũ quả thật bị biến thành bảo mẫu, người hầu, đầu bếp gì gì đó.
Chỉ cần Phong Kính gọi điện thoại, cô liền bắt máy ngay lập tức. Hắn ra khỏi cửa, cô nhanh chóng xách hồ sơ của hắn theo phía sau. Hắn đến công ty, cô đứng chờ trước cổng, trời mưa cô phải mang dù đến cho hắn. Về đến nhà lập tức quét dọn, nấu cơm, làm thức ăn cho Bàn Chải, tắm rửa cho nó, kể chuyện cho Nhạc Nhạc ngủ, quả thật trở thành một siêu nhân. Ngược lại, bảo mẫu lại thấy mình không còn việc gì làm, cả ngày cứ lo lắng mình sẽ bị mất việc.
Kiều Na cùng Chu Hiểu Đồng nhìn thấy bộ dáng bận rộn của Tô Mộc Vũ, nhưng ánh mắt cô lại cực kỳ rạng rỡ sinh động. Cả hai đều nghi ngờ không biết cái tên Phong đại thiếu gia kia đã chỉnh cái gì Tô Mộc Vũ rồi.
Thôi kệ, tình yêu chính là chấp nhận sự hành hạ, người ta là tình nguyện, người ngoài có nói gì cũng không lọt tai.
Trên bàn cơm, Phong Kính xoi xét: “Trứng chiên cà chua hơi mặn”
Nhạc Nhạc nếm một ngụm, mắt to chớp chớp: “Chua chua ngọt ngọt, ăn rất ngon mà”
Ánh mắt Phong Kính lập tức đảo qua, Nhạc Nhạc bật người im lặng ăn cơm.
Tô Mộc Vũ không dám cãi “Chắc do em nêm hơi nhiều muối, để em đi làm lại”
Nhạc Nhạc ngẩng đầu khinh bỉ ba ba mình, lắc đầu nói: “Ba ba kén chọn rất không tốt nha
Phong Kính ngẩng đầu giả vờ muốn vỗ cái mông nhỏ của cậu, Nhạc Nhạc vội che mông, cúi đầu tiếp tục ăn cơm của mình.
Lại một dĩa trứng chiên cà chua bưng lên, Phong Kính nhìn lướt qua, lần này lại không nếm thử mà nói thẳng: “Trứng gà trông không ngon, chắc trứng cũ rồi”
Tô Mộc Vũ nhìn trứng gà chiên vàng ươm trên dĩa, cười khổ, biết rõ là hắn đang chỉnh cô mà “Để em chiên dĩa khác nhé?”
Phong Kính mặt lạnh nói: “Không cần, nhìn xem em nấu cái gì vậy? Khó ăn muốn chết, có phải sống ở nước ngoài lâu rồi nên ngay cả cơm cũng nấu không xong rồi đúng không?”. Sau đó hắn đẩy ghế, đi vào phòng làm việc.
Nhạc Nhạc liếc trộm về phía phòng làm việc của ba ba mình, nhỏ giọng nói bên tai Tô Mộc Vũ: “Ma ma nấu cơm ăn thật ngon, ba ba khó chịu như trẻ con”
Tô Mộc Vũ hôn cậu một cái, ngồi xuống chỗ của Phong Kính bắt đầu ăn cơm.
Nhạc Nhạc còn nhỏ nên vẫn còn rất dễ buồn ngủ, Tô Mộc Vũ thả cuốn truyện thiếu nhi xuống, nhìn bộ dạng ngủ an lành của Nhạc Nhạc, hơi thở còn vươn mùi sữa.
Cõi lòng Tô Mộc Vũ đầy nhu tình, cúi xuống hôn một cái lên mặt của nó “Ngủ ngon con yêu của mẹ”
Đóng nhẹ cửa phòng của Nhạc Nhạc lại, Tô Mộc Vũ định nghỉ một chút thì thanh âm không kiên nhẫn của Phong Kính truyền tới từ phòng tắm: “Tô Mộc Vũ, em làm gì mà lề mề vậy?”
Tô Mộc Vũ thở ra một hơi, hỏi: “Phong, có chuyện gì sao?”
Thanh âm của hắn càng thêm không kiên nhẫn: “Mau tới đây kỳ cọ cho tôi”
Kỳ cọ? Tô Mộc Vũ mở to hai mắt nhìn, hắn không phải là đang nói đùa chứ?
Thấy Tô Mộc Vũ chậm chạp không vào, Phong Kính mấ