Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2765 lượt.

ại không thể?”. Trước mắt cô bị che bởi một tầng hơi nước khiến cô không nhìn thấy rõ.
Đây là lời lúc trước Tiền Phong nói với cô, lúc đó hắn nói: Tôi sao có thể lấy tiêu chuẩn của Mộc Vũ để yêu cầu cô chứ? Cô vĩnh viễn không bao giờ với tới được!
Cô bây giờ trả lại cho hắn một câu: Vì sao Phong Kính có thể làm được vì chị Mộc Vũ mà anh không thể?
Chu Hiểu Đồng cảm thấy mình thật độc ác, ăn một trả một, thật đúng là thuận buồm xuôi gió
Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của hắn, Chu Hiểu Đồng cười. Cô muốn hắn thấy đau nên cố ý làm hắn đau, bởi vì trái tim cô sớm bị hắn vặn vẹo cho máu tươi đầm đìa rồi.
Ngón tay Tiền Phong bấu chặt vai cô, bấu chặt đến nỗi muốn đâm sâu vào da thịt cô. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt hoa đào luôn cao ngạo lại ngăn bởi một tầng hơi nước: “Chu Hiểu Đồng, Chu Hiểu Đồng…”
Hắn cố chấp nhớ kỹ tên của cô, cứ tiếp tục như vậy, một chữ cũng không nói, cũng không để cô đi.
Bên kia, ông chủ có chút không kiên nhẫn nhìn đồng hồ, thúc giục: “Hiểu Đồng à, trễ lắm rồi đó”
Chu Hiểu Đồng gật gật đầu, tránh khỏi tay của hắn. Thế nhưng Tiền Phong vẫn giữ chặt, kéo cô vào lồng ngực hắn như là sợ một khi cô quay đi, hai người bọn họ thật sự sẽ hoàn toàn không còn chút quan hệ nào nữa.






Mục Tiêu Kết Hôn Của Sói Hoang
Sắc chiều đỏ cam chiếu rọi hai chiếc bóng dài trên mặt đất đan chặt lấy nhau như sợi dây thừng.
“Muốn tôi tha thứ cho anh, cũng không phải là không thể được…” Chu Hiểu Đồng đưa lưng về phía hắn, bật cười, đã có vài giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt “Đi tìm chiếc nhẫn tôi đã vứt mang về đây, có lẽ… tôi sẽ tha thứ cho anh…”
Chiếc nhẫn kia?
Tiền Phong ngẩn ra, nâng tay vuốt mặt, sau đó hắn lập tức chạy ra ngoài, hét lớn vọng lại: “Được! Anh nhất định sẽ tìm được nó. Chu Hiểu Đồng, em ở đó chờ anh, anh nhất định sẽ mang nó về cho em! Chỉ cần một ngày em chưa kết hôn, anh nhất định phải mang em trở về!”
Chu Hiểu Đồng uống, vừa uống rượu vừa uống thuốc gải rượu, giống như muốn uống tới chết thì thôi.
“Ông chủ Tôn, vị này chính là nữ đại tướng trong truyền thuyết của ông – cô Chu, sao? Thật là khiến cho người ta mở rộng tầm mắt. Nhờ cô ấy, phòng triển lãm của ông cũng ký được nhiều đơn hàng lớn khiến cho người ta đỏ hốc mắt nha, hay là ông tặng cho tôi đi?” Một vị quản lý nói đùa.
Ông chủ cười toe toét, vỗ vỗ bả vai Chu Hiểu Đồng nói: “Đây chính là vũ khí bí mật của phòng triển lãm chúng tôi nha, sao có thể giao ra ngoài được đây?”
Một người quản lý nói có gương mặt phúc hậu nói: “Cô Chu này, tôi thật thích cô. Tôi xem cô như con gái của mình vậy, cô có bạn trai chưa? Hay là tôi giới thiệu cho cô một người nhé?”
Chu Hiểu Đồng không trả lời, chỉ cười và nghe mọi người xung quanh cười cười nói nói, tự ý rót thêm một ly, như say lại như không say.
Buổi tối về nhà, ba cô đã đi du lịch về và đang ngủ. Cô cỡi giày ra, nhẹ chân nhẹ tay đi tới phòng bếp, mở tủ lạnh, cũng không hâm nóng lại mà chậm rãi ăn đồ ăn đã nguội lạnh. Cô ăn như hổ đói, giống như người đói bụng sắp chết, chỉ liều mạng nhét thức ăn vào miệng.
Thật đói, cô thật sự rất đói.
Ông Chi bịâm thanh mở tủ lạnh của cô đánh thức, ông vừa bước ra liền nhìn thấy trong phòng bếp có ánh sáng. Con gái mình lại ngồi xổm dưới tủ lạnh ăn đồ ăn trưa nay vẫn còn chưa hâm nóng, trên người còn thoang thoảng vị rượu và mùi thuốc lá.
Ánh đèn tủ lạnh chiếu rọi lên gương mặt nước mắt ràn rụa của cô, nhưng cô lại không hề nhận ra dù chỉ một chút.
Ông Chu sợ đến nỗi giọng nói đều phát run, ông cảm thấy con gái mình không được bình thường, rất không bình thường. Một đứa con gái luôn thô lỗ nhưng mạnh mẽ, luôn mỉm cười mà không kêu khổ, làm sao lại thành cái dạng này đây?
Ông Chu tiến lên, cánh tay run rẩy đoạt lấy hộp cơm trên tay cô, hỏi: “Hiểu Đồng, con đang làm cái gì vậy?”
Chu Hiểu Đồng giật mình ngẩng đầu, nhìn thấy ba mình, do dự đáp: “Ba? Con không sao, con chỉ đói bụng nên muốn ăn một chút thôi”
Chu Hiểu Đồng cười, nụ cười nở trên gương mặt thê lương đầy nước mắt càng khiến cho người ta đau lòng.
Ông Chu cũng không biết phải an ủi con gái mình như thế nào, ông không phải mẹ của cô, nếu vợ mình ở đây sẽ lập tức ôm lấy con gái, nhỏ giọng an ủi, nhưng ông là một người làm cha, chỉ có thể gắng nhịn nước mắt đau lòng mà xoa xoa đầu của cô, nói: “Đói bụng, để ba hâm nóng thức ăn cho, chờ một chút thôi”
Chu Hiểu Đồng cười gật gật đầu, ngồi nhìn ba mình hâm nóng thức ăn, sau đó đặt lên bàn. Thật ra ba là người nấu ăn nhất định sẽ nuốt không nổi, trong hơn mười năm qua đều một mình mẹ mua nguyên liệu, nấu cơm, nắn sủi cảo, gói bánh chưng, nhưng…
Chu Hiểu Đồng ăn thật ngon miệng, ăn như hổ đói giống như cơm rau dưa ba làm là ngon nhất thế gian. Ông Chu vừa nhìn vừa bảo con gái mình ăn từ từ.
Chu Hiểu Đồng gắng sức ăn, chén lớn chén nhỏ nhồi nhét vào bụng. Khi no, cô vỗ vỗ bụng: “Ba, no quá!”
Ông Chu nhìn thấy bộ dáng hạnh phúc đó, làm sao đoán không được đều do cô giả vờ để ông yên tâm. Ông cũng không


Polaroid