Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2686 lượt.
ng Quyên.
“Tô Mộc Vũ sao vậy? Dám làm mà không có gan đối mặt sao?”
Một vòng người hiếu kỳ vây xung quanh, tất cả đều nhìn về hướng bảng tin chỉ trỏ. Nhìn thấy Tô Mộc Vũ đi đến, ánh mắt mọi người đều chuyển đến trên người cô, vui đùa có, giễu cợt có. Mà Kiều Na chỉ đứng phía sau Đường Quyên, ánh mắt đầy khinh thường nhìn Tô Mộc Vũ.
Chu Hiểu Đồng vội la lên: “Đừng xem!”
Tô Mộc Vũ đẩy tay cô ấy ra, bước đến “Tôi đã làm cái gì?”. Có lẽ là do một đêm không ngủ, mà cũng có lẽ là bởi vì một nguyên nhân khác, bình thường cô có thể nhẫn nhịn nhưng lúc này lại nhịn không được.
Đường Quyên với chiếc váy ngắn xinh đẹp, hai tay vòng trước ngực, chiếc miệng xinh đẹp nhưng cũng cực kỳ bén nhọn: “Cô làm cái gì chẳng phải chính cô rõ nhất hay sao? Nếu không, đến đó xem ảnh chụp lại đi”
Nói xong, đầu ngón tay chỉ về hướng bảng tin.
Hai hàng lông mày của Tô Mộc Vũ hơi nhăn lại, bước qua, chỉ thấy phía trên bảng tin tức là một tấm ảnh chụp, mà nhân vật chính trong đó đều là Tô Mộc Vũ.
Lần lượt, những tấm hình đủ hình dáng, rõ ràng là những tấm ảnh Tô Mộc Vũ đi vào khách sạn, Tô Mộc Vũ thảm bại tại toà án, cùng với đêm mưa kia bị ba tên lưu manh xé rách quần áo…
Sắc mặt Tô Mộc Vũ trong nháy mắt trắng bệch, thân hình xiêu vẹo, bàn tay tỳ lên bảng tin tức run rẩy.
Những thứ này…
Đường Quyên hừ lạnh nói: “Tôi thấy cô có chút quen quen, thì ra chính là cái người phụ nữ không có phẩm hạnh bị chồng ruồng bỏ trên Tivi kia nha”
Còn chưa nói xong, Chu Hiểu Đồng đã giơ tay lên đánh tới khiến Đường Quyên sợ tới mức bật người lui về phía sau trốn sau lưng Kiều Na “Chu Hiểu Đồng, mày muốn làm cái gì? Muốn đánh người sao?”
“Đồ hèn hạ!” Chu Hiểu Đồng cắn răng, cô thật sự không thể nhịn được khi nhìn những kẻ này khơi mào vết sẹo của người khác ra bên ngoài “Bọn mày, con mẹ nó đều bị điên hết rồi sao? Việc riêng tư của người ta có liên quan đến chuyện bọn mày có đánh rắm hay không à? Bọn mày làm chuyện này là do cái sở thích muốn nhìn thấy người khác trong bộ dạng thảm hại hả? Kiều Na, tao khinh thường mày!”
Trong trường học này, kẻ duy nhất luôn đối đầu với Tô Mộc Vũ, hơn nữa còn đi phao tin mọi chuyện của Tô Mộc Vũ cũng chỉ có Kiều Na. Tô Mộc Vũ lúc nào cũng nhẫn nhịn mới dễ dàng bị khi dễ.
“Mày có bằng chứng chứng minh là tao làm không? Có bản lĩnh làm ra chuyện đó thì cũng đừng có giả bộ vô tội đáng thương! Chu Hiểu Đồng, mày bây giờ còn chờ mong cái gì ở cô ta nữa đây? Cẩn thận một ngày nào đó chính bản thân mày cũng khó mà giữ nổi” Kiều Na cay nghiệt nói.
“Mày câm miệng!” Chu Hiểu Đồng xắn ống tay áo, muốn xông lên đánh nhau.
Tô Mộc Vũ đưa tay ngăn cản Chu Hiểu Đồng, hít sâu một hơi, hung hăng nắm chặt bàn tay dường như không chút thấy đau đớn. Nếu cô bị bắt đánh nhau với người khác, nhất định sẽ bị nhà trường kỷ luật.
Nhìn bảng tin trước mắt, Tô Mộc Vũ kềm chế choáng váng, cắn chặt răng, đưa tay xé những tấm ảnh trên bảng ném xuống đất.
Chu Hiểu Đồng cũng giúp đỡ cô, đem những tấm ảnh đáng sợ kia xé rách, ném vào trong thùng rác.
Tô Mộc Vũ chống vào cành cây bên cạnh, liều mạng nén sự run rẩy ở hai tay, cắn răng nói: “Hiểu Đồng… chúng ta đi!”
Mẹ Như Vậy
Dọc theo đường đi, xung quanh đều là những tiếng cười nhạo, giống như rất nhiều chiếc lưới vô hình giăng khắp nơi lột ra cái mặt nạ cuối cùng trên mặt cô, khiến cô cảm thấy mình như trần truồng đi trước mặt mọi người, mặc kệ cho người ta chửi rủa
“Còn giả bộ là thánh nữ trong sạch, đàn bà cũng chính là đàn bà thôi, phi!”
“Không trách nhiều đàn ông dễ nhìn đến đón, thì ra cũng chỉ là một gái tiếp khách, ở đâu có tiền liền đi tới nơi đó” Trong giọng nói hỗn loạn kia đều mang ngữ khí là ghen tị, dựa vào cái gì mà cô ta lại có nhiều gã đàn ông đẹp trai theo đuổi?
…
Tô Mộc Vũ định bước vào lớp học lại bị cậu thanh niêm ốm yếu hôm trước ngăn lại.
Trên mặt hắn ta không còn vẻ ngượng ngùng lúc tỏ tình nữa mà là châm chọc: “Tô Mộc Vũ, cô đã treo biển hành nghề thì cứ coi như tôi đây đến ủng hộ đi. Bao nhiêu tiền một đêm? Chúng ta cũng là bạn bè, có giảm giá hay khuyến mãi gì không?”
Mộtcậu thanh niên chỉ mới hai mươi tuổi lúc nào cũng khờ dại nghĩ mình là trung tâm của mọi người, căn bản không biết mình hành vi cùng lời nói của mình sẽ tổn thương người khác rất nhiều.
Tất cả mọi người trong phòng học đều cười rộ lên, chờ đợi xem vở kịch hay sau đó, cũng một phần vì trường học khá buồn tẻ sẽ có thêm một vài chuyện thú ví.
Tô Mộc Vũ chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt trầm lắng khiến cho lòng người sợ hãi. Thế nhưng trên mặt cô vẫn là vẻ lãnh đạm, không chút biểu cảm “Năm trăm vạn, cậu có không?”
Nói xong đẩy hắn ra, bình tĩnh đi vào lớp học lấy sách vở.
Cậu thanh niên ôm yếu kia vốn dĩ cho là lần này cô sẽ phải cúi đầu, không nghĩ tới lại ra giá năm trăm vạn, hắn bị chẹn họng “Ha! Năm trăm vạn! Cô xem mình có đáng cái giá đó không?” Lại bị nhục nhã một chút, thẹn quá hoá giận la lối om sòm. Hắn quay đầu xấu hổ rời khỏi lớp học đầy tiếng cười.
“Tiểu Vũ…” Chu Hiểu Đồng nhìn thấy cô không nói đ