Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.
ược một lời, càng lúc càng lo lắng.
Tô Mộc Vũ nở nụ cười với cô ấy, lắc đầu.
Cả ngày mệt mỏi ngồi trong lớp học, đầu óc một mảnh hỗn loạn. Lời nói của giáo sư một chữ cô cũng không nuốt trôi, giống như mình đang gặp ác mộng.
Tan học, Tô Mộc Vũ vô thức thu dọn đồ đạc.
“Tô Mộc Vũ, mẹ cô tìm” Đường Quyên nhếch môi đứng trước cửa, ôm hai tay trước ngực cười nói.
Tô Mộc Vũ sửng sốt, mẹ?
Không đợi cô kịp phản ứng, Khúc Quế Âm đã lao vào nắm lấy mái tóc dài của Tô Mộc Vũ, cầm sấp ảnh trong tay hung hăng ném vào mặt cô, giận dữ nói: “Mày đã làm mất mặt tao rồi mà còn đến đây đi học hả? Mày muốn khiến tao chết vì tức phải không? Về nhà ngay cho tao”
Tô Mộc Vũ như bị sét đánh, đầu cô ong ong, mặt tái ngắt.
Khúc Quế Âm đỏ mắt: “Mày nghĩ là còn gạt được tao sao? Mày xem mày đã làm những gì? Học cái gì mà học hả? Hẳn mày muốn làm xấu mặt nhà họ Tô chúng ta mà. Ly hôn còn không biếtsuy nghĩ lại, đã thế còn không biết thẹn tìm trai bao nuôi. Tao đánh chết mày!” Nói xong, bà ta dùng sức kéo cô ra ngoài.
Chu Hiểu Đồng muốn tiến lên giúp đỡ nhưng ngại đó là mẹ của Tô Mộc Vũ, gấp đến độ không biết phải làm sao.
Mọi người xung quanh đều đứng xem kịch, Tô Mộc Vũ nhìn quanh càng hoảng hốt, toàn bộ đều là khuôn mặt tươi cười, toàn bộ đều giống như ác ma, cô bỗng dưng hét chói tai: “Bà đã đuổi tôi ra khỏi nhà rồi không phải sao? Bà không còn là mẹ tôi”
Đây là mẹ của cô sao? Không phải! Nếu như thật là mẹ thì tại sao lại đối xử với cô như vậy? Muốn cô chết mới an tâm sao? Thế thì lúc trước sanh cô ra làm gì?
Một cái tát hung hăng giáng xuống má cô “Mày thật giỏi, ngay cả mẹ mày cũng không nhận. Mày đừng mong tao tiếp tục cho mày ở đây làm mất mặt nhà họ Tô bọn tao”
Tô Mộc Vũ bị cái tát đó xô ngã vào ngực Chu Hiểu Đồng, nhìn bóng lưng giận dữ đang rời đi của mẹ mình, trước mắt mông lung.
“Nhìn cái gì? Cút hết đi!” Chu Hiểu Đồng phẫn nộ quát đám người xem kịch xung quanh “Tiểu Vũ, cậu đừng để trong lòng, chúng ta đi!”
Tô Mộc Vũ nhếch khóe miệng, nhưng nhếch làm sao cũng không thể tạo ra nụ cười.
Khúc Quế Âm vừa ra khỏi cổng trướng, Tô Mộc Tình liền đi đến đón, trấn an nói: “Mẹ đừng nóng giận, giận quá không tốt cho sức khoẻ”
Khúc Quế Âm cắn răng nói: “Cái con chị của con thật không sài được! Biết thế mẹ sẽ không đẻ ra nó, chỉ cần một mình con thôi là đủ tốt hơn nó, tức chết mẹ mà! Tiểu Tình, con nhất định phải nắm Tần Nghị Hằng cho chặt biết không? Nó là trụ cột của Tần gia đó”
Tô Mộc Tình nhu thuận cười gật đầu.
Cô “vô ý” tiết lộ tình hình gần đây của Tô Mộc Vũ, kể cả chuyện được bao nuôi mới chọc giận Khúc Quế Âm, đưa mẹ mình đến đây dạy cho cô ta một trận.
Xem ra, gương mặt ngày càng đẹp hơn còn sự độc ác thì vượt xa cái gọi là tuổi tác
Chị, lần trước cô không phải là khiến tôi mất mặt trước nhiều người sao? Lần này tôi trả lại cho cô gấp đôi, cảm giác đó có tốt không?
Hắn Động Tâm
Tô Mộc Vũ không biết mình nói gì với Chu Hiểu Đồng, cũng không biết mình làm sao rời khỏi trường học trước ánh mắt đáng sợ như đao kiếm kia. Trong đầu ong ong mà lỗ tai lại càng không nghe được một chữ, giống như bị bịt kín lại vậy.
Nhìn chiếc điện thoại di động đang bị nắm chặt trong tay, cô không biết ma xui quỷ khiến làm sao lại bấm số. Cô lúc này như đang đứng trên vách núi, theo bản năng muốn bắt lấy một nhành cỏ cứu mạng cuối cùng.
Thanh âm Phong Kính truyền tới: “Có chuyện gì?”. Là giọng điệu lạnh lùng đặc trưng của hắn, nhưng trong sự lạnh lùng lại còn mang theo một chút lo lắng cùng không kiên nhẫn.
Nghe thấy thanh âm kia, sự ủy khuất trong lòng Tô Mộc Vũ ầm ấm đánh tới, vội vàng muốn nói hết nỗi lòng ra ngoài “Tôi…”. Cô nghĩ rằng mình rất kiên cường, bây giờ mới phát hiện cái gọi là kiên cường kia vốn dĩ không đáng nhắc tới.
“A!!!” Học sinh nơi cổng trường giật mình hét lên.
Một chiếc Porsche vừa dừng lại, người nam nhân với gương mặt đeo kính râm đầy bỡn cợt đột nhiên biến sắc. Hắn nhanh chóng cởi kính ra, rời khỏi xe, ẵm Tô Mộc Vũ lên xe rời khỏi.
_______
Cúp điện thoại, Phong Kính hơi nhíu mày.
“Nhu Y đang ngủ, vào xem đi” Phương Thiệu Hoa đã một đêm không ngủ, gương mặt đầy mệt mỏi.
Đôi mắt Phong Kính đầy nặng trĩu, khẽ gật đầu.
Trên giường lớn mềm mại, Vệ Nhu Y lặng lẽ ngủ. Cô gái nhỏ hơn bọn họ chỉ hai tuổi nhưng vẻ mặt lại vô cùng yếu ớt, như một đoá hoa héo úa, cần người che chở.
Phong Kính không tiếng động đi vào, nhìn thấy gương mặt dù gầy yếu nhưng vẫn không che được vẻ xinh đẹp, thần sắc của hắn khẽ đau lòng. Cũng chỉ có lúc cô ấy ngủ mới có thể không cự tuyệt hắn tới gần.
Nhẹ nhàng ngồi bên giường, ngón tay Phong Kính khẽ vuốt những sợi tóc rối hai bên má Vệ Nhu Y. Đứng bên ngoài cả một đêm, cơ thể vốn không tốt của cô đang phát sốt, tuy rằng đã uống thuốc nhưng cũng rất khó hạ sốt ngay. Hai má đỏ bừng, thoạt nhìn càng khiến người khác thêm yêu thương.
“Bệnh tình của cô ấy đã khá hơn rồi, chỉ chờ hạ sốt sẽ không còn gì nguy hiểm nữa” Một vị bác sĩ đứn