Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
không phải bất cứ ai cũng chịu đựng được.
Kiều Na nhíu mày, cười khẽ: “Nó không có cha đâu. Không biết em giống Đức Mẹ Maria sao? Một mình mang thai đó”
Tô Mộc Vũ cảm thấy là lạ. Lúc nhìn thấy Phương Thiệu Hoa, vẻ mặt của hắn ta âm trầm, trông rất giống muốn giết người. Cô ấy còn có chút kinh ngạc nhưng vẫn không biết giữa hai người này là có mối quan hệ như thế nào.
“Kiều Na, cậu… cậu sẽ rất vất vả” Chu Hiểu Đồng than nhẹ một tiếng. Cô ấy nghĩ giữa ba người thì kẻ điên rồ nhất là chính mình, không phải là Kiều Na, thế nhưng không thể ngờ lại chính Kiều Na đã chọn một con đường như vậy.
Kiều Na ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thật trùng hợp, thứ mình không sợ nhất chính là khổ”
Thấy tâm ý Kiều Na đã quyết, hai người cũng không khuyên nhủ nữa, chỉ biết cố gắng chăm sóc cô.
Tuy rằng Kiều Na cảm thấy mình tự gánh vác được nhưng là vì con yêu, cô vẫn nghỉ ngơi thật tốt. Nữ vương luôn luôn điên cuồng trong công việc, thế nhưng, lại không đi làm tận ba ngày, cả công ty từ trên xuống dưới đều kinh ngạc.
Ngày thứ tư, Kiều Na mặc bộ đồng phục công sở màu đỏ đi vào công ty, toàn bộ ánh mắt nhân viên đều đảo qua cô. Kiều Na vẫn không quan tâm, nhấn nút thang máy lên lầu tiếp tục bắt đầu làm việc.
Bây giờ ngay cả trà cô cũng không uống, chỉ uống sữa tươi. Tuy rằng cô rất ghét mùi sữa nhưng Tô Mộc Vũ kiên trì bắt cô uống để có dinh dưỡng gì đó co đứa bé. Kiều Na nghĩ: Con yêu, mẹ vì con mà hi sinh nhiều như vậy, sau này con nhất định phải ngoan ngoãn đó.
Cô nhớ tới con trai của Chu Hiểu Đồng và Tiền Phong – Tiền Anh Tuấn, cái thằng nhóc kia chỉ mới bốn tuổi đã dám tốc váy cô giáo, bị cô giáo gọi điện thoại đến phản ánh với Chu Hiểu Đồng. Chu Hiểu Đồng cầm chổi lông gà đuổi theo nó, thằng nhóc vừa khóc vừa hét lên cam đoan sẽ không bao giờ tốc váy cô giáo nữa. Không ngờ, ngày hôm sau lại tốc váy một bạn nữ cùng lớp.
Còn có Nhạc Nhạc của Tô Mộc Vũ, mới lên tiểu học thế mà đã quen một lúc hai cô bạn gái.
Cô nghĩ, nếu cô sinh ra một đứa con trai có phải cũng sẽ nghịch ngợm như vậy hay không? Nếu như là con gái, quên đi, cũng đừng có giống Nữu Nữu, con bé kia chính là một cô bé thích ăn vặt.
Kiều Na nghĩ nghĩ, trên mặt lộ ra nụ cười mỉm ấm áp, như một đóa tường vi đang kỳ nở rộ.
Hai Kẻ Đấu Đá
Trong công ty gần đây đang đồn đại một tin nhảm.
“Này, chị có thấy tổng thanh tra gần đây rất kỳ quái không? Ôi chao, không uống cà phê, giày cao gót cũng không mang, tăng ca cũng không, nhiều chuyện kỳ quái quá đi”
“Đúng vậy, còn có lần trước em đi khám tổng quát ở bệnh viện, mấy chị biết em thấy gì không? Tổng thanh tra đi vào khoa phụ sản đó”
“Chị ấy mang thai sao? Vậy cha đứa bé là ai?”
“Nói tôi không rảnh, không muốn gặp, bảo ông ta tự mình đi gặp Phương thiếu đi” Kiều na nói một cách gọn gàng.
Ai quen biết cô cũng biết rõ, đắc tội với Kiều Na mặc dù không đến mức sống không bằng chết, nhưng lại giống như miếng dằm nằm trong vết thương mãi không rơi ra. Cái lão hồ ly kia, nếu không trừng trị một chút quả thật có lỗi với con cô. Còn miếng dằm mang tên Phương Thiệu Hoa này, quả thật là một công cụ tốt.
Gần đây Phương Thiệu Hoa rất khó tính, dường như là nhìn cái gì cũng đều không vừa mắt.
Trong quán bar, những cô gái vốn ân cần như ong mật cũng đều không dám tới gần hắn.
Tiền Phong mò lại gần, cười hì hì nói: “Thiệu Thiệu này, gần đây cậu rất lạ nha, không phải là bị gái nó đá đó chứ?”
Phương Thiệu Hoa là một con sói đội lốt người, bình thường âu phục phẳng phiu, một dạng thanh niên tinh anh của nhân loại. Mặc dù không ‘trăng hoa’ như Tiền Phong lúc trước nhưng đối với các cô gái thì hắn luôn là một anh chàng dịu dàng hào phóng. Đương nhiên cũng không giống như bây giờ, dường như phụ nữ trên thế giới này đều là hồ ly tinh trong mắt hắn.
Nghe thấy lời nói của Tiền Phong, con ngươi của Phương Thiệu Hoa xuất hiện sự tàn nhẫn. Hắn như một chiếc phi tiêu bay về phía Tiền Phong, bàn tay bóp chặt cổ của hắn ta, nói: “Mình bị đá? Nằm mơ đi! Tiền Phong, muốn chết thì nói!”
Ném Tiền Phong qua một bên, Phương Thiệu Hoa trầm mặt đi ra ngoài.
Tiền Phong đứng bật dậy, giang tay khoác lên vai Phương Thiệu Hoa, trên mặt hiếm khi xuất hiện vẻ nghiêm túc “Bác sĩ nói, Nhu Y sẽ không tỉnh lại nữa. Cậu… đừng chờ nữa, tìm người khác có lẽ…”
Tiền Phong còn chưa nói xong, Phương Thiệu Hoa đá vung một quyền đến. Tiền Phong vội vàng lui về phía sau mới tránh thoát một quyền từ hắn.
“Thần kinh, mình đã cảnh cáo cậu là không được nhắc đến chuyện này” Phương Thiệu Hoa ném ra câu này liền xoay người rời khỏi quán bar.
Tiền Phong xoa xoa cánh tay, khẽ thở dài một tiếng. Con người, sợ nhất đúng là ba chữ ‘không nhận ra’. Quên đi, hắn ta vẫn nên ngoan ngoãn, về nhà ôm lấy ‘đại sói hoang’ cùng ‘tiểu sói xám’ mà sống thôi.
Phương Thiệu Hoa lái xe như vũ bão, nhanh đến dọa người. Ánh mắt hắn lạnh lùng như khối băng ngàn năm. Vệ Nhu Y, cái tên kia còn lâu lắm mới không cảm thấy đau đớn khi hắn nhắc đ