Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2515 lượt.

u Hoa, làn váy màu đen tung bay như một đóa hoa kiều mỵ, mà đóa hoa đó lại chính là Mạn Đà La mang đầy độc chất.
Trong phút chốc, âm nhạc vui vẻ của buổi tiệc đúng lúc vang lên.
Nhìn Kiều Na đang mỉm cười, Phương Thiệu Hoa đã nhanh chóng vòng tay lấy bờ eo cô một lần nữa. Hắn cùi người nói nhỏ bên tai cô, giọng điệu mang theo trêu ghẹo: “Không ngờ, tổng thanh tra Kiều lại nhiệt tình như vậy”
Đôi mắt Kiều Na như cười nhưng trong lòng lại hừ nhẹ một tiếng. Cô vươn tay đặt lên vai hắn.
Muốn đấu? Được thôi, đêm nay cô sẽ tiếp hắn!
___________________________________
(1) Mạn Đà La: Loài hoa này còn có tên Bỉ Ngạn hoa (màu trắng).
Ý nghĩa: Nhật Bản: Hồi ức đau thương
Triều Tiên: Nhớ về nhau
Trung Quốc: Ưu mỹ thuần khiết.
Còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết” , nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương”.
Ở đây, chúng ta chỉ dùng phần nghĩa của Trung Quốc là Ưu Mĩ thuần khết, ở tên chương còn thêm cụm “màu đen” có nghĩa là … thôi thì cứ nghĩ là không ưu mĩ không thuần khiết trước nhá, sau này ra từ sẽ lại bổ sung.
Ngoài ra Mạn Đà La còn gọi là độc dược, dĩ nhiên là có độc rồi.
Cơ mà ta xem thì hình cà độc dược và bỉ ngạn hoa trắng chả giống nhau, có khi nào là đồng âm khác nghĩa, ngụ ý của Tiểu Lại đại nhân chính là nhắc tới hai loại hoa này chứ không phải đơn thuần là một không?






Cống Hiến
Một điệu múa Latin, tiết tấu tươi sáng hoạt bát. Có người nói Latin là điệu nhảy chứa đầy ma thuật của tình yêu. Mà Rumba chính là tinh túy cùng linh hồn của Latin.
Đặc điểm của nó là vừa phải lãng mạn, kỹ thuật nhảy mê người, vừa phải gợi cảm nhiệt tình. Nhịp chân uyển chuyển vừa có yêu, lại vừa có triền miên, thân thể cùng tư thế mềm mại đáng yêu, cước bộ thướt tha khiêu khích như gần như xa. Đó chính là lời biểu đạt của nam nữ về tình yêu thông qua điệu nhảy.
Nhưng điệu nhảy của Kiều Na cùng Phương Thiệu Hoa lại như trình diễn một màn chọi trâu.
Thân thể hai người kề nhau, gần như là có thể cảm nhận được nhiệt độ thân thể của đối phương. Lòng bàn tay kề lòng bàn tay, hơi thở quấn lấy hơi thở, bước nhảu kế tiếp bước nhảy, từng động tác không có một giây ngừng nghỉ.
Kiều Na dùng lực cánh tay hắn để đứng dậy, nhưng lòng bàn tay Phương Thiệu Hoa vừa động đã dán trên lưng cô. Hắn nói nhỏ bên tai cô: “Kiều Na, còn muốn giấu diếm tôi bao lâu nữa? Cha đứa bé rốt cuộc là ai?”
Tư thế như vậy khiến những người đứng xem bên ngoài tin rằng đây là cặp tình nhân đang thân mật nói nhỏ với nhau. Không một ai biết, bọn họ đang chuẩn bị tư thế cho một cuộc chiến khác.
Đôi môi môi đỏ mọng của Kiều Na nhếch lên, nói: “Tôi nhớ hình như vấn đề này thuộc loại riêng tư cá nhân, Phương thiếu chẳng lẽ là muốn ‘ nghiêm hình bức cung’ sao?”
Phương Thiệu Hoa ôm eo cô càng chặt thêm ba phần, ánh mắt thâm trầm nhìn chăm chú như muốn tháo xuống khuôn mặt hoàn mỹ kia “Cô nghĩ rằng chút kỹ xảo cỏn con đó có thể lừa gạt được tôi sao? Bệnh viện đã báo cho tôi, cô chỉ mang thai được hơn hai tháng”
Ánh mắt Kiều Na vẫn chứa ý cười, ý cười không giảm mà lại càng tăng “Thì thế nào?”
Bốn mắt nhìn nhau, dường như đang so xem ai nhìn lâu nhất sẽ thắng.
Càng ngày càng nhiều ánh mắt xung quanh nhìn họ. Phương Thiệu Hoa buông lỏng cánh tay đang ôm eo, nhanh chóng nắm lấy tay cô kéo ra ngoài, mặc kệ những ánh mắt của mọi người xung quanh.
Kiều Na hắng giọng: “Phương thiếu à, xin để ý lễ giáo dùm tôi”
Phương Thiệu Hoa hừ một tiếng, đáp: “Lễ giáo? Nơi này không có bao nhiêu người khiến tôi phải chú ý đến lễ giáo” Giọng điệu cao ngạo, tựa hồ như vốn dĩ không đem bất cứ kẻ nào đặt vào mắt.
Kiều Na muốn thoát khỏi tay hắn, nhưng lần này Phương Thiệu Hoa tuyệt đối không buông tha dễ dàng như vậy. Hắn vươn tay đặt ngang gáy cô, ngay lập tức ôm ngang người cô lên không. Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người ma ôm Kiều Na rời khỏi buổi tiệc.
Kiều Na quả thật muốn học chút công phu mèo cào của Chu Hiểu Đồng, một cái tát ném lên trên mặt hắn, nhưng cô lại sợ gây thêm tiếng xấu cho mình. Chết tiệt! Tên đàn ông chết tiệt!
Phương Thiệu Hoa không quan tâm đến ánh mắt phẫn nộ của cô, mở cửa xe nhét cô vào ghế ngồi phía sau, sau đó cũng tự mình leo vào đè Kiều Na phía dưới.
Không gian bên trong xe không coi là nhỏ, nhưng ghế sau chứa hai người vẫn có vẻ chật.
Thân thể hai người dường như là kề sát vào nhau, cánh tay quấn lấy. Trong bóng đêm, lồng ngực Phương Thiệu Hoa không ngừng phập phồng, ánh mắt sắc bén như dã thú nhìn cô, dướng như muốn một ngụm nhét cô vào bụng mình.
Kiều Na không hài lòng với tư thế lúc này của hai người, hừ lạnh một tiếng, nói: “Phương thiếu, chẳng lẽ anh lại cảm thấy hứng thú với một phụ nữ mang thai như tôi sao?”
Phương Thiệu Hoa ghét nhất vẻ mặt này của cô, nụ cười mị hoặc này đẹp thì có đẹp, nhưng nó như chiếc mặt nạ khiến cho người ta đoán không ra suy nghĩ trong lòng cô, khiến cho người ta muốn lột chiếc mặt nạ kia, nhìn xem phía sau gươn