Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2506 lượt.

ông? Chuyện đó chắc cũng không cần tôi dạy các người chứ?” Nói xong, cửa đóng lại, giọng nói của Tô Mộc Tình run lên, theo bản năng che bụng của mình.
Bảo vệ cung kính nói: “Vâng, Phong tiên sinh, bọn tôi nhớ kỹ”. Nói xong vươn tay “Hai vị, xin mời”
Tô Mộc Tình hừ một tiếng, sau đó cười lạnh: “Đến ngày hôm đó, chúng tôi đợi hai người đại giá quang lâm!”. Chớ đắc ý, hôn lễ hôm đó, tôi sẽ cho các người đẹp mặt.






Cô Muốn Đi Đâu
Cửa đóng lại, Tô Mộc Vũ lập tức hỏi: “Vì sao anh lại đồng ý?”
Bắt cô phải dự đám cưới của chồng cũ cùng em gái, hắn thật tàn nhẫn!
Phong Kính không thèm để ý chỉnh chỉnh cổ tay áo, lạnh nhạt nói: “Thì làm sao? Cô còn chưa quên chồng cũ cao cấp của mình à?”
Tô Mộc Vũ không chút suy nghĩ, nói: “Đương nhiên không phải!”
“Đồ ngốc!” Lần thứ hai hắn nâng cằm cô lên, khiến đôi mắt cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đen láy của mình, giống như những vì tinh tú bao trùm lấy khoảng trời đen mênh mông “Nếu cô không muốn, không ai có thể đánh bại cô. Bọn họ cũng chỉ muốn thấy cô thất bại, chỉ cần tham dự, cô sẽ thắng”
Tô Mộc Vũ vô thức lạc vào mê cung trong đôi mắt hắn.
“Đi!” Phong Kính đột nhiên kéo tay cô, mở cửa, đem cô kéo ra ngoài.
Tô Mộc Vũ tỉnh táo lại, kinh ngạc hỏi: “Đi đâu?”
Ra khỏi khu nhà cao cấp, Phong Kính dừng lại, hai tay đút vào túi quần “Cô muốn đi đâu, hôm nay do cô quyết định”
Lần đầu tiên, hắn hỏi qua ý muốn của cô.
Tô Mộc Vũ ngẩn người, trong lòng không biết sao lại có chút ấm áp, khẽ mở miệng nói: “Được!”
Nửa tiếng sau, Phong Kính nhìn con phố bày bán những món ăn bình dân trước mặt, mỗi quầy hàng đều được những cây dù đơn giản che chắn, từng quầy từng quầy nhiều lắm cũng chỉ bốn cái bàn, trên bàn còn có dầu mỡ bám vào bóng loáng, hắn nhíu mi: “Ở đây?”
Tô Mộc Vũ gật gật đầu.
Đây là khu phố bình dân cô thích đến nhất lúc còn đi học, thế nhưng sau khi gả vào Tần gia liền không thể đến đây nữa. Không nghĩ tới vẫn còn có một ngày trở lại.
Nhìn thấy Phong Kính nhíu mày cùng với bộ áo đắt tiền trên người hắn, hình ảnh đó khẽ nhắc nhở cô: Hắn với nơi này không hợp nhau cũng như cô và hắn đều không cùng một thế giới, vĩnh viễn cũng không có khả năng ở cùng một chỗ.
Tô Mộc Vũ che kín tâm tư, cười nhẹ: “Chỉ ăn một bữa mà thôi, sẽ không chết”
Đây là nơi học sinh tụ tập, từng cặp đôi nắm tay nhau đi lang thang, ăn ăn uống uống, trên mặt đều là những nụ cười thỏa mãn. Càng đơn giản lại càng vui vẻ.
Tô Mộc Vũ hứng thú đi theo dòng người mua đồ ăn, nào là cá viên, sủi cảo chiên, bánh bột lọc, thịt dê nướng đều mua tất, dường như hôm nay cô quyết không ăn hết những món ở đây sẽ khôn về.
Đi qua một sạp bán món vừng cay, Tô Mộc Vũ kích động đến ánh mắt sáng lên: “Chỗ này bán món vừng cay siêu cấp ngon, đã kinh doanh mười mấy năm rồi, mau ăn thử xem”
Cô nhanh chóng mua lấy một phần, nóng đến độ Tô Mộc Vũ vươn đầu lưỡi, còn nhịn không được cứ nhét vào miệng.
Phong Kính bỗng nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng lau trên môi cô “Dính này”. Nói xong, lại nhíu mày đánh giá chút gì đó dính trên tay mình, thử bỏ vào trong miệng.
Hai má Tô Mộc Vũ ửng đỏ.
Trời cuối tháng mười một, gió thổi có chút lạnh, có lẽ nhờ vào hộp vừng cay nóng hâm hấp nên cô không thấy lạnh, mà còn rất ấm áp…
Mẹ Chồng Đấu Nàng Dâu
Từ lúc mang thai,Tô Mộc Tình liền tạm thời không phải làm việc nhà nữa, an tâm dưỡng thai đồng thời cũng chuẩn bị hôn lễ.
Bà Tần bây giờ một việc nhỏ cũng không dám sai bảo cô ta, ngược lại còn xem cô ta như Phật sống, dường như là cầu được ước thấy, không dám có một chút sai ý. Tổ yến ăn như cơm bữa, so với nữ minh tinh điện ảnh có hơn chứ không kém.
Thế nhưng bà Tần là một người già, rãnh rỗi ở nhà không có chuyện gì làm lại chơi mạt chược.
Xế chiều hôm nay, Tô Mộc Tình đang ngủ trưa, bà Tần chơi mạt chược trong phòng khách, mới đánh được một ván, Tô Mộc Tình đã mặc đồ ngủ xuống lầu.
Bà Tần bật người hỏi: “Sao con lại xuống đây?”. Tô Mộc Tình bây giờ chính là gia bảo, tất cả đều đem đứa nhỏ trong bụng cô ta là đệ nhất.
Tô Mộc Tình còn chưa có lộ bụng bầy vẫn vô tư vỗ bụng, nói: “Mẹ, con muốn thương lượng với mẹ một chút. Mẹ có thể không chơi mạt chược được không? Bác sĩ nói, giấc ngủ của người mẹ sẽ là yếu tố rất quan trọng mang đến sức khoẻ cho đứa bé trong bụng…”
Kỳ thật Tô Mộc Tình vốn không có buồn ngủ, đầu óc toàn bộ đều dành để tính kế với Tô Mộc Vũ. Cô ta không ngủ an ổn thì làm sao nguyện ý có bà Tần vui vui vẻ vẻ chơi mạt chược trước mặt mình. Cô ta còn nhớ rõ lần trước bà Tần làm bẽ mặt cô ta trước nhiều người
Bà Tần sửng sốt.
Chơi mạt chược đã thành thói quen mười mấy năm của bà, bây giờ nói bà không chơi, bà phải làm cái gì đây?
Tô Mộc Tình cúi đầu, ủy khuất nói: “Mẹ muốn chơi con cũng không ngăn cản, chỉ là sau này nếu đứa trẻ không tốt, mẹ cũng đừng trách con”
Vài vị khách của bà Tần có chút hứng thú với sự náo nhiệt giữa mẹ chồng nàng dâu này, mắt chăm chăm quan sát.
Bà Tần ngượng ngùng nói: “Hay là, mẹ c


XtGem Forum catalog