Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2504 lượt.
ên, ở trước mặt hắn, cô vẫn rất nhỏ bé.
Cửa vừa mở ra.
Toàn bộ suy nghĩ của Tô Mộc Vũ bị cắt đứt
Cô hoàn toàn không nghĩ tới sẽ là hai người này đứng trước cửa.
Tô Mộc Tình cùng Tần Nghị Hằng. Mà trong tay bọn họ là… thiệp cưới.
Thiệp Cưới
Tô Mộc Vũ nhìn thấy hai vị khách không mời mà đến này, phản ứng đầu tiên chính là đóng sầm cửa lại.
Nhưng tốc độ của Tần Nghị Hằng lại nhanh hơn, một tay chống đỡ cánh cửa ngăn cản Tô Mộc Vũ.
Tô Mộc Tình ủy khuất nói: “Chị, sao chị lại như vậy? Em cùng anh… không. Em cùng Nghị Hằng đến thăm chị, cho dù chị không chào đón cũng không thể đóng sầm cửa như thế chứ”
Tô Mộc Vũ thật không hề muốn gặp lại bọn họ, mím môi nói: “Hai người vào bằng cách nào? Nơi này không chào đón các ngươi”. Cô nhớ rõ, lúc trước Phong Kính đã nói chuyện với bảo vệ, không cho phép Tần Nghị Hằng tiến vào.
Tô Mộc Vũ kinh ngạc, trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin được. Cái gì? Mang thai…?
Điều này sao có thể?
Tô Mộc Tình dựa vào lòng Tần Nghị Hằng, thẹn thùng nói: “Chị, em mang thai, chị sắp được làm dì rồi, chị nên mừng cho bọn em đi” Trong mắt đều đầy vẻ đắc ý. Chị gái cô ta trong năm năm dài vẫn không mang thai, thế nhưng cô ta chỉ ra tay một chút lại có tin vui, nhất định là ông trời đang giúp đỡ cô ta.
Nhìn thấy trong mắt Tô Mộc Tình đầy vẻ đắc ý, Tần Nghị Hằng vẻ mặt tàn nhẫn, trong khi sắc mặt Tô Mộc Vũ nháy mắt trắng bệch.
“Có chuyện gì vậy?” Phong Kính tao nhã từ bên trong bước ra, lúc nhìn thấy Tô Mộc Tình cùng Tần Nghị Hằng, đôi mắt đột nhiên lạnh lùng thâm trầm. Hắn ghét nhất chính là có người lạ đặt chân vào địa bàn của hắn, huống chi đây còn là hai kẻ hèn hạ.
Hai nhân viên bảo vệ thở hổn hển từ dưới lầu chạy lên, hối lỗi cúi đầu: “Thật xin lỗi Phong tiên sinh, người phụ nữ này ỷ vào mình đang mang thai nên lớn lối, chúng tôi không dám đụng vào cô ta, cho nên… không ngăn lại được. Thật xin lỗi Phong tiên sinh!”
Nhân viên bảo vệ đi thang máy lên. Bọn họ chưa từng gặp người phụ nữ nào như vậy, ỷ vào chính mình đang mang thai mà cảnh cáo bọn họ, nếu họ dám động vào, cô ta sẽ kêu cứu, căn bản là không chút lý lẽ.
Mày Phong Kính hơi nhíu lại, quay mặt nhìn lướt qua hai người đang thân mật ôm nhau trước cửa nhà hắn, cười lạnh.
“Hai người xuống dưới đi” Phong Kính hất cằm ý nói bảo vệ cứ rời đi, đôi mắt vừa chuyển, ánh mắt đã mang theo tia lạnh lùng “Còn hai người muốn gì?”
Nụ cười lãnh đạm còn mang chút hứng thú, giống như một con sư tử đang nhàm chán đùa giỡn cùng lũ ruồi bọ trước mặt.
Tô Mộc Tình nhìn người đàn ông này, nhớ tới hai lần trước bị sỉ nhục, trong lòng khẽ nghiến răng, ngoài mặt lại cười nói: “Phong tiên sinh, tôi cùng Nghị Hằng đến đây là đưa thiệp cưới, tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn”. Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ kết hôn “Tuy rằng trước kia có chút xích mích nho nhỏ nhưng dù sao cũng là chị em ruột với nhau, anh tuy không phải là… bạn trai của chị tôi, nhưng… a tóm lại vẫn là bạn bè thân quen, rất vui khi anh đến tham dự tiệc cưới”
“Chúng ta có thể đợi nhưng đứa bé vẫn không thể chờ, chị, chị xem em nói có đúng không?” Chuyển hướng sang Tô Mộc Vũ, con ngươi cô ta đột nhiên sắc như dao, mang theo chút đắc thắng.
Thiệp cưới đỏ trong tay cô ta, như là nhiễm lên một tầng máu tươi, đâm vào ánh mắt người khác.
Cầu Xin Tôi Đi!
Nhìn thiệp cưới, cõi lòng Tô Mộc Vũ hung hăng bị đâm thật đau. Tuy rằng, tình cảm của cô đối với Tần Nghị Hằng từ lâu đã không còn nhưng khoảng thời gian năm năm đó lại như một thứ axit ăn mòn tim cô mỗi khi nhớ lại.
Năm năm trước, cô chưa từng nghĩ đến có một ngày chồng mình dẫn theo em gái ruột đến gặp mình trao thiệp mời đám cưới.
Tô Mộc Vũ nắm chặt bàn tay, kìm nén đau đớn chua xót trong lòng. Là ai đã nói: Người không thể đi nhầm một bước, một khi đi nhầm, cứ mỗi bước sẽ như một bóng ma vĩnh viễn quấn quanh tâm trí, vĩnh viễn không yên bình.
Thấy Tô Mộc Vũ không muốn nhận thiếp mời, trong lòng Tô Mộc Tình đắc ý hừ một tiếng, tiếp tục đưa thiệp cưới đến gần hơn.
“Chị, sao chị lại không cầm? Không để cho em chút mặt mũi nào cả. Vẫn là…” Tô Mộc Tình ngây thơ chớp mắt nói: “…canh cánh đoạn tình cảm của chị và Nghị Hằng trước kia sao? Như vậy không tốt đâu, Phong tiên sinh sẽ ghen đó!”
Cô ta nói với vẻ nghịch ngợm đáng yêu, giống như mình chỉ là một cô gái mười mấy tuổi đầu, cái gì cũng đều không hiểu.
Trong lời nói rõ ràng là ra uy với Tô Mộc Vũ, chồng cũ của Tô Mộc Vũ hiện tại là chồng sắp cưới của cô ta. Câu thứ hai lại còn châm ngòi cho mối quan hệ của Tô Mộc Vũ với Phong Kính.
Cô ta chính là không thích. Tại sao Tô Mộc Vũ đáng ra phải đang cô đơn lại có thể gặp được một gã đàn ông tốt như vậy? Càng làm cho cô ta tức giận chính là gã đàn ông này lại nhiều lần khiến cô ta mất mặt đến muốn điên lên.
Phong Kính thiếu chút nữa bật cười.
Ả đàn bà này thật lắm chuyện, đến thằng ngu cũng nhận ra được. Cũng khổ cho cô ta diễn trò lâu như vậy, giả bộ hồn nhiên ngây thơ. Còn tên Tần Nghị Hằn