Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2546 lượt.

Đủ rồi! Bây giờ các người cãi nhau hay ăn cơm? Cãi nhau thì cút hết đi cho tôi!”
Một bàn ngay lập tức ngậm miệng lại. Phong Triệu đảo mắt liếc La Vân một cái.
Khóe miệng Phong Kính nhếch lên, đi tới, cười nói: “Ông nội, con tới chúc thọ ông, chúc ông phúc lộc kéo dài, trường thọ an khang”
Nhìn thấy cháu đức tôn, biểu tình Phong Khải mới giãn ra, nói: “Con đã đến rồi, lại đây ăn một bữa cơm. Phong Nghi, dịch sang bên kia ngồi đi”
Sắc mặt Phong Nghi có chút khó coi, La Vân cũng không khá hơn. Lão gia Phong gia luôn cố chấp, nhưng không nghĩ tới thiên vị Phong Kính đến mức độ như vậy. Bộ dạng Phong Nghi tuy không tốt nhưng vẫn giả vờ cao hứng dịch sang ghế bên cạnh.
Phong Kính nhìn vị trí kia một chút, tự nhiên đi đến, rót rượu vào ly, hướng Phong Khải làm tư thế mời rượu, sau đó ngửa đầu uống cạn.
Sau đó hắn vung tay, chén rượu tạo ra một đường cong parabol trên không trung, sau đó đáp xuống giữa bàn phát ra thanh âm “bang bang”.
Cả phòng nhất thời hoàn toàn yên tĩnh.
Một khắc này, không khí tựa hồ ngưng kết, trên mặt mỗi người đều tràn ngập xấu hổ. Sắc mặt Phong Triệu khó coi tới cực điểm, nhưng trước mặt Phong Khải, ông ta không có quyền lên tiếng.
Phong Kính lại không thèm để ý chút nào nhếch nhẹ khóe miệng: “Các người cứ tiếp tục ở đây chúc mừng đi, tôi đi bồi mẹ tôi. Các ngươi quả thật rất vui vẻ, thế nhưng mẹ tôi chỉ có thể lẻ loi hiu quạnh ở nơi đó”. Nói xong, hắn xoay người rời khỏi.
“Đứng lại!”
Phong Khải vỗ bàn, nhất thời thức ăn trên bàn vung vãi khắp nơi, tiếng chén đũa va chạm lẫn nhau, trái tim mọi người cơ hồ đều đập mạnh.
Phong Khải không phải là Phong Triệu, lão thân nằm trên chiến trường, giết biết bao nhiêu kẻ địch. Trên người lão toát ra một loại khí thế, mang theo mùi máu tanh, chỉ cần lão còn sống một năm, cả Phong gia ai cũng không dám ngỗ ngược lão.
Phong Kính xoay người, khóe miệng vẫn chứa đựng nụ cười như cũ. Dường như hắn vẫn muốn nhìn một chút còn có vở kịch hay nào nữa không.
Ngực Phong Khải phập phồng, ly rượu trong tay dùng sức ném xuống chân Phong Kính, nháy mắt miểng văng tung tóe. Lão tức giận nói: “Mày là cháu đích tôn của Phong gia, đến lúc lão già như tao chết đi, tất cả mọi thứ không phải là để lại cho mày hay sao? Mày còn có cái gì không hài lòng? Mày nói đi!”
Một câu nói của Phong Khải như quả bom nổ tung chín tầng trời. Vô luận là cô hay chú, Phong Triệu hay La Vân đều biến sắc trong nháy mắt.
Tính tình lão gia cổ quái, bất kỳ ai cũng đều biết. Bọn họ hôm nay tụ tập về đây đơn giản là vì di chúc trong tay lão, thật không nghĩ tới lão già này lại đưa ra phép tính như vậy sao phải là khiến cho bọn họ phát điên hay sao?
Phong Kính nhìn qua một vòng mọi người trong phòng, giống như nhìn một đám chó săn tranh giành thức ăn.
Hắn chậm rãi đi đến trước mặt Phong Khải, cười nói: “Cho tôi? Cám ơn sự khẳng khái hào phóng của ông, thế nhưng… đứa cháu này không cần” Hắn chậm rãi cúi người, đuôi lông mày hơi hơi nhíu lại, tiếp: “Ông nội, nơi này, mỗi một viên gạch, mỗi một lát ngói, thậm chí mỗi một ngọn cỏ bên ngoài đều chứa vết máu tươi của mẹ con!”
Ánh mắt của hắn như đao, như một vị thẩm phán đứng giữa đại sảnh hoa lệ, vạch mặt tội ác thối rữa: “Lúc các người ở trong này ăn uống vui vẻ, mười một năm trước, cùng là ngày này, mẹ của tôi bị lửa thiêu chết! Các ngươi còn ai nhớ rõ không? Là La Vân, bà nhớ rõ! Phong Triệu, ông nhớ rõ! Hoặc là, ông nội, ông cũng nhớ rất rõ!”
“Mày…” Sắc mặt Phong Khải trướng hồng, bỗng nhiên che ngực, ngón tay già nua khô gầy run rẩy chỉ vào Phong Kính, yết hầu khó khăn phát ra thanh âm rên rỉ.
Cả đại sảnh nhất thời loạn.
“Nghịch tử! Mày nhanh chóng cút đi cho tao!” Phong Triệu nổi giận, cả đại sảnh vốn dĩ hoà thuận vui vẻ lại thay đổi như một chiến trường.
La Vân cũng xuất ra bộ dạng dâu trưởng Phong gia, nói: “A Kính, con thật quá đáng”
Thím nhỏ đến khuyên can: “A Kính, chuyện đó… đã mười mấy năm trước rồi, con nên quên đi. Hôm nay ông nội mừng thọ, nên vui vẻ mới đúng…”
Phong Kính lui ra phía sau từng bước: “Hôm nay là mừng thọ ông ta nhưng lại là ngày giỗ của mẹ tôi. Dì, dì thật muốn con quên đi chuyện những người này đã đối đãi với mẹ con như thế nào sao? Dì, dì quên được không? Quên được năm đó chú nhỏ là chết như thế nào không?”
Sắc mặt người dì trắng nhợt, hung hăng ngã trên ghế ngồi. Biểu tình của Phong Triệu cùng La Vân cũng ngượng ngùng, tránh né ánh mắt dì.
Cô ấy làm sao có thể quên, năm đó nhiệm vụ đến Việt Nam là của Phong Triệu, thế nhưng lại đẩy lên người Phong Danh. Đến cuối cùng, ngay cả một lần gặp mặt cuối cùng cũng không được. Dì run rẩy che ngực, nước mắt giàn giụa, bỏ chạy lên lầu.
Phong Kính nhìn đám người kia, khóe miệng lộ ra nụ cười tàn khốc, xoay người đi khỏi.
Phong Triệu, La Vân, còn có ông nội, các người hãy chờ xem, ông trời rất công bằng. Các người khiến cho người khác chảy bao nhiêu nước mắt, chính các người sẽ chảy bấy nhiêu máu tươi!
_______
Lúc này.
Tô Mộc Vũ đang nấu cơm, đột nhiên không cẩn thận cắt trúng ngón tay. Cô


Pair of Vintage Old School Fru