XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2556 lượt.

kết hôn, Phong Khải đã từng nói: nếu sau này kẻ nào đòi ly hôn, lập tức bắn chết!
Phong Triệu ngày càng thêm chán ghét sự có mặt của Lý Vân Hi, ngang nhiên nuôi tình nhân bên ngoài. Lý Vân Hi cứ nghĩ đến việc chỉ cần mình mang thai nhất định có thể vãn hồi tình cảm của Phong Triệu, thế nhưng khi đêm đó Lý Vân Hi sanh khó, mạo hiểm sự nguy hiểm của tánh mạng hạ sanh Phong Kính cũng là lúc Phong Triệu vẫn bồi bên cạnh tình nhân bên ngoài.
Lý Vân Hi đợi chờ ba năm, chờ sự thay đổi của hắn, cuối cùng đợi cho đến lúc con của La Vân ra đời – Phong Nghi. Toàn bộ hi vọng của bà đều biến thành tuyệt vọng, lần này bà chủ động nói chuyện ly hôn trước mặt Phong Khải. Nhưng Phong Khải vẫn câu nói kia: Muốn ly hôn? Không có khả năng!
Lý Vân Hi giận dữ muốn đi kiện, nhưng Phong Triệu vì mặt mũi đã phái người giam lỏng bà trên tầng cao nhất của ngôi biệt thự, không cho phép bà liên lạc với bên ngoài, lại càng không cho phép bất kì kẻ nào bước vào.
Một căn phòng tối đen không chút ánh sáng, không đến một năm, Lý Vân Hi phát điên.
Mưa trượt xuống từ trên mặt Phong Kính, lại như băng rơi trên tay Tô Mộc Vũ.
“Mười tuổi, tôi nhìn thấy bà ấy từ trong căn phòng đen tối nhìn tôi, xin tôi giúp đỡ. Bà ấy khóc, gọi tên của tôi, bà ấy nói: Con trai, cứu mẹ… Mà tôi, vốn không biết bà ấy là mẹ của mình… Cô biết không? Bà ấy gào thét, gào thét với tôi, thậm chí còn quỳ xuống van xin tôi, tôi thế nhưng lại chạy đi… Tôi lại sợ hãi chính mẹ ruột của mình. Cả đời này tôi cũng không thể nào quên được ánh mắt của bà lúc ấy”
Phong Kính tùy ý để cô ôm lấy, ngón tay nhẹ nhàng phác hoạ tên của mẹ mình trên bia mộ vắng lặng vốn bị mọi người lãng quên.
“Mười một năm trước, ngày mừng thọ Phong Khải, tất cả mọi người ở dưới lầu thật vui vẻ ăn cơm uống rượu, bà ấy liền ở trong phòng của mình, tự thiêu… Cô biết không? Tôi nhìn thấy ánh lửa, tôi chạy tới, liền tận mắt nhìn thấy bà ấy chết cháy như thế, không ai cứu. Bà ấy cuối cùng bị đốt thành một khối cháy sém. Một người tôi vốn gọi là mẹ… lại cháy xem thành một khối như thế… Ha ha…”
Hắn một lần lại một lần hỏi: “Cô biết không? Giống như đang chất vấn ông trời. Tất cả những chuyện này đều do một tay Phong Triệu gây ra, La Vân là tội nhân, cái người xưng là ông nội lại không quan tâm mẹ tôi, hắn lại càng là tội nhân. Chính hắn… cũng là tội nhân!”
Tô Mộc Vũ khiếp sợ mở to hai mắt nhìn, ngày mừng thọ ông nội, lại lại ngày giỗ của mẹ hắn. Bắt hắn đến chúc mừng buổi tiệc này, rốt cuộc có bao nhiêu tàn nhẫn? Cô cuối cùng cũng biết hắn vì sao tối hôm qua lại bi thương như vậy.
Cô vốn không thể tưởng tượng nổi, mười một năm trước, một chàng trai chỉ mới mười sáu tuổi lại đứng trước một nơi tràn đầy ánh lửa, nhìn mẹ của mìn bị ngọn lửa nuốt chửng, một hoàn cảnh đáng sợ như thế nào.
Toàn thân Tô Mộc Vũ đều phát run, quần áo ướt đẫm, cô cảm thấy lạnh, lạnh đến phát cóng, thậm chí mỗi một lần hô hấp đều giống như bị đóng băng.
Nhưng cô vẫn không dám buông Phong Kính ra, không nỡ buông người đàn ông bi thương đến mức này ra. Cô sợ mình vừa buông ra, hắn lại làm chuyện gì đó ngốc nghếch mất thôi. Bởi vì cô biết, lúc này đứng trước mặt mình không còn là người đàn ông trên vạn người kia nữa, hắn bây giờ chỉ là một đứa trẻ đang thương tâm.
Cho tới bây giờ chỉ có hắn đứng trước mặt cô, giúp cô ngăn chặn hết tất cả những ánh mắt khinh thường. Lần này, cô muốn tiếp thêm cho hắn sức mạnh. Hắn cứ việc… yếu đuối.
Cô xoay người, quỳ trước mặt hắn, nâng chặt mặt của hắn, can đảm hôn lên.
Phong Kính sững sờ một chút, quay lại ôm lấy eo của cô, điên cuồng cắn môi cô như một con sư tử bị ép đến đường cùng.
Môi rất đau, mùi máu tươi phiêu tán, đau rát, nhưng cô không trốn chạy. Môi hắn dán chặt lên môi cô, răng chạm vào răng, lông mi tựa hồ cũng xen cùng một chỗ.
Bụng Phong Kính đột nhiên quay cuồng, hắn gắt gao ấn chặt dạ dày. Dạ dày của hắn vốn chưa khôi phục, mưa tuyết lạnh như thế, còn cả một đống rượu, toàn thân hắn bây giờ đều co rút.
Lúc Phong Kính trượt người xuống, Tiền Phong vội chạy tới. Không đợi hắn đỡ lấy Phong Kính, Tô Mộc Vũ đã dùng bả vai gầy yếu của mình đỡ lấy thân thể năng nề của Phong Kính.
“Để tôi” Ánh mắt Tiền Phong không biết cũng đỏ lên từ lúc nào.
Khẽ liếc nhìn một cái, Tô Mộc Vũ vội lau khô nước mắt đã ướt đẫm trên mặt từ lúc nào. Cô nâng cánh tay Phong Kính quàng qua bả vai nhỏ bé của mình, nói: “Không sao, để tôi đỡ anh ấy”. Nói xong, cô cắn răng dùng hết sức lực, nâng Phong Kính dậy.
Tiền Phong vươn tay, lại nhìn thấy sự kiên trì của Tô Mộc Vũ, cũng rút tay về, lòng bàn tay siết chặt.
Trong đêm mưa, Tô Mộc Vũ gian nan bước đi, nhưng lúc xoay người…
Nhìn thấy Phương Thiệu Hoa trước mặt mình, xòe ô che mưa cho Vệ Nhu Y. Vệ Nhu Y sắc mặt tái nhợt vỗ vỗ ngực, lo lắng nhìn Phong Kính.






Tôi Làm Được
Mưa hòa với tuyết rơi ngày càng nặng hạt, lấp đầy mái nhà trắng xóa, tiếp tục làm ướt hết bọn họ.
Nhìn thấy Vệ Nhu Y đứng trước mặt mình, Tô Mộc Vũ bỗng nhiên