XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2560 lượt.

thật sạch sẽ, rửa sạch đồ vật thuộc về mình cho không còn mùi vị của bất kỳ một kẻ nào khác.
Tô Mộc Vũ nhận thấy hắn như thế, hoảng hốt.
“Dừng tay! Anh dừng tay cho tôi!” Cô liều mạng giãy dụa, gào thét, đá lẫn đánh lẫn đấm, nhưng căn phòng này lại cách âm, cô có gào thét cỡ nào cũng không ai biết.
Giờ phút này Tần Nghị Hằng như nổi cơn điên, gắt gao giữ chặt thân thể cô, cúi đầu gặm lấy, cắn lấy cổ Tô Mộc Vũ.






Hoàn Toàn Kết Thúc
Tô Mộc Vũ cắn chặt răng, nhắm mắt lại.
Ngay lúc Tần Nghị Hằng lơi lỏng, cô liều mạng vung tay đánh lên mặt hắn, hét: “Tần Nghị Hằng, anh thật khiến cho tôi cảm thấy ghê tởm”
Tần Nghị Hằng bị đánh mạnh một cái, đột nhiên từ điên cuồng chuyển sang sửng sốt, nhìn Tô Mộc Vũ dưới thân hai mắt đỏ bừng.
Tô Mộc Vũ chỉ cảm thấy toàn thân đều đang run rẩy, giận đến phát run “Trước kia tôi chẳng qua là đã nhìn lầm anh, bây giờ tôi nhận ra, tôi không chỉ là nhìn lầm anh mà anh còn hèn nhát đến đáng nực cười”
Cho tới bây giờ, hoàn toàn mất đi…
Hắn cơ hồ không khống chế nổi chính mình, đột nhiên vươn tay đến cô. Hắn không biết mình muốn làm gì, chỉ là theo bản năng vươn tay đến cô, dường như nếu hắn không bắt lấy, hắn vĩnh viễn sẽ không bắt được nữa.
Nhưng…
Cửa đột nhiên “Ầm” một tiếng.
Gương mặt tuấn dật của Phong Kính lúc này lại lạnh lùng xuất hiện, mà phía sau hắn, Tô Mộc Tình, Khúc Quế Âm, Tô Hào, còn có bà Tần, gương mặt đầy xấu hổ cùng phẫn nộ.
Nhìn thấy tình trạng trong phòng, mọi người đều đen mặt.
Tô Mộc Vũ ong một tiếng, cô kích động nhìn về phía cửa, tiếp tục nhìn lại bản thân mình, quần áo không chỉnh tề, bị Tần Nghị Hằng đè chặt trên giường, bộ dạng này, cần bao nhiêu khó coi có bấy nhiêu khó coi, cần bao nhiêu mờ ám có bấy nhiêu mờ ám.
Tô Mộc Vũ theo bản năng mở miệng, muốn giải thích rõ ràng với Phong Kính: “Tôi…”
Nhưng mà Tô Mộc Tình không để ý tới chính mình đang mang thai thét to: “Tô Mộc Vũ, hôm nay tôi và Nghị Hằng kết hôn, chị dựa vào cái gì mà quyến rũ chồng tôi?”
Nhưng cô ta còn chưa vung tay đến chỗ Tô Mộc Vũ, Phong Kính đã bắt được cánh tay cô ta, đẩy mạnh sang một bên “Chớ khóc lóc om sòm trước mặt tôi, tôi ghét cái bộ dạng này của cô”
Nhìn thấy Tô Mộc Tình lảo đảo, mấy lão già hoảng hốt chạy đến đỡ, bảo vệ lấy cháu đích tôn quý giá của mình.
Phong Kính một tay nắm lấy áo Tần Nghị Hằng kéo mạnh ra, ôm chặt lấy Tô Mộc Vũ vào ngực.
Sắc mặt hắn như khối băng, nhẹ nhàng xoay người, nhìn thẳng vào gương mặt Tô Mộc Tình, nhếch miệng nói: “Còn có, nói đến quyến rũ, cô mới là cao thủ , đừng có ở chỗ này làm bộ làm tịch! Cô nhìn chồng của cô xem, lúc nãy thiếu chút nữa ngã, đứa con trong bụng gặp nguy hiểm, hắn cũng không vội vàng đỡ lấy cô. Tôi thật tâm chúc cô có một đêm tân hôn vui vẻ”
Mẹ Phong Kính là do kẻ thứ ba hại chết, vừa nhìn thấy Tô Mộc Tình, hắn ngăn không được sự chán ghét.
Khi nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng xen lẫn sự ác độc của Phong Kính, sắc mặt Tô Mộc Tình trắng bệch, toàn thân đều phát run, co rút. Cô ta không chỉ sợ ánh mắt của hắn, mà còn sợ hãi trong lời hắn nói, sự sợ hãi đó bao phủ toàn thân, tựa hồ ám chỉ rằng: cô ta cả đời cũng sẽ không được hạnh phúc.
Tô Mộc Tình hốt hoảng: “Nghị Hằng… Nghị Hằng, anh đến đây ôm em đi, mau ôm em đi…” Tô Mộc Tình bất lực vươn tay, khóc lóc. Tần Nghị Hằng do dự, nhưng vẫn đưa tay ôm lấy cô ta.
Phong Kính cười lạnh, nắm chặt tay Tô Mộc Vũ, nói: “Chúng ta đi thôi!”
Bà Tần ngăn trước cửa, lạnh lùng nói: “Đợi đã! Các ngươi phá rối một hồi lại muốn đi dễ dàng như vậy sao? Tần gia chúng tôi không dễ bị bắt nạt như vậy, muốn đến thì đến mà muốn đi thì đi”
Bà ta thật sự tức giận, vốn bị mười vạn kia sỉ nhục đã không nói, tiếp tục phá rối một trận như thế, phá buổi lễ kết hôn của con trai bà, đã thế còn muốn chạy, không dễ dàng như vậy!
Nói xong, bà ta liền kêu bảo vệ chế trụ Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ.
Nhưng mà ánh mắt lạnh lùng của Phong Kính đảo qua, toàn bộ nhóm bảo vệ không dám động đậy. Phong Kính thấy thật buồn cười, hắn khẽ cười lạnh một tiếng, đôi mắt lạnh lẽo đánh thẳng đến người bà Tần, đuôi lông mày hơi nhíu: “Ngăn cảm tôi? Hình như các người còn chưa hiểu rõ thân phận của mình là gì!”
Nói xong, hắn bấm điện thoại, trong vòng năm phút, Cầu Văn Dĩ dẫn theo một nhóm người đến, cả đại sảnh đều bị kinh động, hiếu kỳ vây lại liền bị Tống Quyền ngăn lại, không cho phép đến gần trong vòng ba mươi thước.
“Thiếu gia, xin phân phó”
Cầu Văn Dĩ vừa tiến đến đã bị Khúc Quế Âm nhận ra, có phải hay không chính là cái người ngăn bà trước cổng trường của Tô Mộc Vũ? Bà ta sợ tới mức mặt mũi trắng bệch. Cầu Văn Dĩ đã đi lính hơn mười năm, từ mười năm trước đồng thời cũng là cận vệ của Phong Kính.
Phong Kính nhẹ nhàng hất cằm: “Hai người này muốn mời tôi đi uống trà, thế nhưng bây giờ tôi không rảnh, chú ở lại thay tôi đi. Nhớ, uống cho xong chén trà này, phải uống cho hết trà, không được chừa lại cặn cho tôi”. Nói xong, hắn nắm tay Tô Mộc Vũ, quang minh chính đại r