Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2563 lượt.

ư điên như cuồng hôn hít lấy chiếc gáy trắng mịn: “Vì sao không thể là anh? Anh không được sao? Nhu Y, em thử tiếp nhận anh được không? Chúng ta gặp nhau trước, vì sao em không chấp nhận anh?”
Hắn muốn phát điên, mỗi ngày chỉ nhìn ngắm người con gái mình yêu thương, lại không thể chạm vào, quả thực muốn bức điên hắn rồi. Cơ thể mỏng manh này, tản ra mùi hương dịu ngọt, dụ hoặc hắn, khiến hắn hận bản thân mình không thể đem cô khắc sâu vào tận xương tủy.
“Thật xin lỗi…”
Vệ Nhu Y nhẹ nhàng nói lời xin lỗi, Phương Thiệu Hoa bỗng nhiên ôm mạnh lấy cô, đá cửa phòng đem cô đặt lên chiếc giường mềm mại. Nhìn cơ thể xinh đẹp trước mắt, bụng dưới của hắn bốc lên nhiệt hỏa bừng bừng, cổ họng khô khốc.
Hắn cúi xuống, điên cuồng không hề tiết tấu hôn lấy hôn để lên gương mặt Vệ Nhu Y, dường như muốn người cô phải lưu lại mùi hương của mình. Mặc kệ thân thể tiều tụy, bàn tay hắn không thể nào kiềm chế được sự run rẩy, cả người đều sôi trào, đều gào lên sự khát vọng mãnh liệt.
Cúc áo thứ nhất bung ra.
Một bàn tay che trước ngực, Vệ Nhu Y nhắm mắt lại, cô khóc, nước mắt chảy xuống hai bên khóe mắt: “Thiệu Hoa, đừng như vậy… chúng ta chỉ là bạn bè…”
Phương Thiệu Hoa ngừng lại động tác của mình, một khắc, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô.
Hắn quỳ một gối xuống trước mặt Vệ Nhu Y, trán của hắn đặt trong lòng bàn tay cô, giống như tư thế cúi mình trước thần Vệ Nữ. Hắn nói: “Tiểu Y, chỉ cần em muốn, anh nhất định sẽ hai tay bưng đến cho em, cho dù…”
Hắn nén lòng xoay người.
…Dùng mạng của anh đổi đến cho em…
______________
Florence.
Giữa trưa, vừa dùng qua cơm trưa, hai người đàn ông Italy đi đến và nói một tràng bằng tiếng Ý.
Phong Kính nói thẳng: “Dùng tiếng Trung”
Hai người đưa mắt nhìn nhau trong chốc lát, sau đó dùng tiếng vốn từ Trung ít của mình nói tiếp: “Xe… đang đợi phía trước… Fong tiên sinh… cùng vị tiểu thư này… mời”
Tô Mộc Vũ nghe thấy câu tiếng Trung bập bẹ này, nhịn không được thật muốn cười. Tuy nhiên cũng thật cảm động khi được Phong Kính quan tâm. Cô biết, tiếng Ý của hắn rất tốt, chỉ vì muốn chiều ý cô thôi.
Ngay khi chiếc xe dừng trước một tòa nhà theo phong cách Âu Châu cổ xưa, Tô Mộc Vũ sợ ngây người.
Đây là… Viện Hàn Lâm nghệ thuật Florence.
Đây là một trong những phòng trưng bày các tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng nhất thế giới, hàng năm hấp dẫn hàng ngàn hàng vạn du khách đến từ khắp nơi trên thế giới. Chỉ cần đến đây, mọi người đều sẽ bị những tác phẩm này hù cho sợ hãi than lên. Phong Kính là một nhà giám định nghệ thuật nổi tiếng quốc tế nên được mời đến Viện Hàn Lâm nghệ thuật lần này tham quan, đồng thời cũng được mời làm một trong những giám khảo chính của cuộc thi nghệ thuật kỳ này.
Tô Mộc Vũ quả thật khó có thể tin được, ngày hôm qua cô còn đứng trong địa phận Trung Quốc, hôm nay thế nhưng lại có thể đứng trước vẻ đẹp của hàng trăm các tác phẩm nghệ thuật mang tầm cỡ nhân loại, ngay tại trên đất Italy, trong Viện Hàn Lâm nghệ thuật mà bao người mơ ước.
Thân phận của Phong Kính trong giới nghệ thuật quả thật như một tờ phiếu thông hành, mang cô đi từ khu triển lãm trong nước đến tận phòng triển lãm của các đại sư tầm cỡ thế giới. Hai ngày này, cô quả thật như một chú cá nhỏ vui mừng bơi lội rong chơi khắp đại dương nghệ thuật rộng lớn, lưu luyến đến quên cả đường về.
Lúc Tô Mộc Vũ đứng dưới đài nhìn Phong Kính cầm từng kiện tác phẩm bình luận, bộ dáng chuyên nghiệp này, cả người dường như phát ra một loại ánh sáng, như một vị thần.
Cô tham vọng quá đáng, nếu có một ngày, cô cũng có thể đứng trên khán đài đó, bên cạnh hắn, cô có cỡ nào là may mắn!
Tham vọng quá đáng, khiến cô muốn rơi lệ.
_____________
Sau khi cuộc thi kết thúc, Tô Mộc Vũ thoả ước nguyện trở lại khách sạn.
Vào khách sạn, không nghĩ tới lại nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc tựa trước quầy, trêu chọc nhân viên tiếp tân người Italy xinh đẹp.
Vừa thấy Tô Mộc Vũ, mắt hoa đào của Tiền Phong liền bay bay, cưới híp cả mắt, phất tay: “Này, Tiểu Vũ. Bổn thiếu đến đây, có nhớ anh không? Bổn thiếu biết mình mị lực khôn cùng, em thừa nhận đi, em nhất định nhớ anh đến ăn không ngon, ngủ không yên…”
“Bàn Chải đâu?” Tô Mộc Vũ nhịn không được cười nói. Cô không nghĩ tới, Tiền Phong thực sự đuổi đến đây, hắn rốt cuộc đối với các cô gái Italy có bao nhiêu chấp niệm nha?
“Yên tâm đi, anh giao nó cho bảo mẫu chăm sóc rồi. Cam đoan khi trở về, anh sẽ trả lại cho em một Bàn Chải thật to lớn” Tiền Phong đá lông mi, nói.
Ăn tối xong, Tiền Phong ung dung chậm bước về phòng của bọn họ, bổ nhào về phía giường lớn, quấn chặt mền che cả người mình lại, nói với Phong Kính:
“Bệ hạ, để thần làm ấm giường cho ngài. Đêm nay, ba người chúng ta ngủ chung đi…”
Phong Kính nghiến răng ken két, mặt đen thui đi đến nắm cả người Tiền Phong ném thẳng ra ngoài, sau đó… đóng cửa cái rầm!
Ngoài cửa vang lên từng nhịp gõ cửa, vang cả một đêm.
Hôm sau, cô được đến Faenza.
Faenza là một trấn nhỏ tràn ngập hơi thở thuần phác, giống như chốn đào nguyên cách biệt với thế