Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.

dù tôi có ngốc cũng không cần vũ nhục cái đầu tôi như vậy. Cậu bảo tôi không tức giận làm sao được, làm sao mà tôi chịu cho nổi?!
Thấy mặt tôi có chút tức giận, Tô Minh Á sờ sờ mũi cười cười rồi xách túi của tôi lên xe.
Nắm chặt cây quạt trong tay, đi theo cậu ta.
Đi đến chỗ trống phía cuối, Hàn Liễu đang ngồi gần cửa sổ, nhìn thấy chúng tôi, ánh mắt sáng lên vội vàng lấy cái túi đang để trên chỗ trống ra, đẩy mái tóc đẹp ra sau vai, dịu dàng nói: “Tô Minh Á, có chỗ trống nè, cậu ngồi đây đi.”
Bên cạnh Hàn Liễu có hai chỗ trống cách lối đi khá nhỏ, tôi ngồi xuống Tô Minh Á thay tôi cất hai cái túi. Do hai cái túi to quá nên không thể nhét lên chỗ để đồ phía trên, mà lối đi nhỏ chỉ đủ để cho người đi qua , Tô Minh Á đành phải để hai cái túi bên cạnh chỗ tôi ngồi.
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ấy sắp xếp , trong lòng rất băn khoăn, đành phải nói cảm ơn.
Bận rộn trên trán đổ mồ hôi mỉm cười nói: “Tớ ngồi bên cạnh Hàn Liễu, trước tiên cứ vậy đi. Lúc này người không nhiều nhưng chút nữa phải suy nghĩ cách khác.
Đợi cậu ấy ngồi vào chỗ của mình, tôi ghé mắt nhìn chàng thiếu niên đẹp trai bởi vì bận rộn mà hơi thở gấp gáp.
OTZ…………Tôi quả nhiên là không thích hợp đi ra ngoài.






Tôi quan sát các thành viên từ trên xuống dưới, mới ý thức được một điều lần đi này là sự kết hợp của hai ngành: kế toán và toán ứng dụng.
Tôi thở cũng thở không nổi, cậu được lắm Tân Hân, mở miệng ra là nói tôi một mình hưởng lợi, thế mà lần này tranh thủ du xuân làm quen với người thân của tiểu Bạch nhà cậu, cậu đúng là một đứa trăm mưu ngàn kế.
Tôi tức giận nhớ lại, thấy Tân Hân lên xe, đi theo phía sau là cái tên gần đây khá nổi tiếng Ninh Tiểu Bạch.
Cậu ta giống như mới ngủ dậy, tóc tai rối tung, đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ. Ngay lập tức, ánh mắt của những con sói sáng trưng.
Tân Hân tươi cười đi về phía tôi, lúc trước cậu ấy có giữ hai chỗ ngồi trước tôi, Ninh Tiểu Bạch ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn tới nhìn lui, tươi cười chào hỏi: “Hi~~”
“Không còn chỗ khác hả?”
“Không có.” Tân Hân thuận tay nhắc túi tôi lên: “Kỳ Nguyệt à, tớ nghi ngờ trong túi cậu chứa thi thể hay sao ấy, tớ tự hỏi sao Thất Trưởng không tới mà cậu vẫn còn ghi hận trong lòng chuyện lần trước, chắc muốn dịp này vứt xác nơi xa luôn phải không?”
“Cậu chết đi.” Tôi đứng lên giựt lấy cái túi trong tay cậu ấy, lăn nó về phía trước. Chú tài xế và hướng dẫn viên giúp tôi tìm chỗ để, tôi thong thả trở về chỗ, Tô Tín đã an vị kế chỗ tôi vui vẻ nói chuyện với Tô Minh Á đang ngồi cách lối đi nhỏ.
Thật là, không giây phút nào rời xa nhau được.
Tôi im lặng thở dài trong lòng, ngồi xuống chỗ của mình. Tôi liếc Tô Tín một cái, người kia đang thích thú dựa vào lưng ghế.
“Kỳ Nguyệt.” Giọng nói lạnh nhạt vang lên bên tai: “Cuộc sống dạo này sao rồi?”
Tôi thuận miệng đáp: “Vốn là đang tốt, vừa nhìn thấy anh là hết tốt.”
“Uhm” Anh ta cười to lên: “Em không tốt, tôi cũng an tâm.”
“…….” An tâm em gái anh.
“Kể vài chuyện cho tôi yên tâm xem, cuối tuần thi giữa kỳ môn toán, em chuẩn bị gì chưa?”
Tôi X! Tôi vốn đã tự thôi miên bản thân quên chuyện này đi.
“…….. Tôi tuyệt đối không học bù.” Tôi cảnh giác nói ra câu này.
Anh ta nghiêng mặt nhìn tôi, ánh mặt trời ngoài xe làm nổi bật cặp chân mày rậm rạp.
“Tôi nói cho em học bù hả?” Giọng nói anh trở nên đứng đắn: “Kỳ Nguyệt, nếu tôi không lầm, đây không phải là lần đầu tiên em tự đa tình trước mặt tôi.”
Không cho tôi mở miệng, anh ta nói tiếp: “Bọn con gái các rất thích suy nghĩ một đường nói một nẻo, nếu em muốn học bù, thành thật mà nói không gì là không thể. Mọi người đều giống em đều rất tốt không có vấn đề gì, nói thật, thầy rất nhàm chán.”
“………”
Mẹ kiếp, câu sau của anh ta nghe rất u buồn.
Tôi thật không hiểu nỗi con người này, đau khổ của người khác là niềm vui của mình, Tô Tín, tôi cuối cùng cũng biết được bộ mặt thật của anh!
Bản tính xấu xa hắc ám của anh sớm muộn gì cũng bị tôi bắt được cho coi.
Đối với những loại người như vậy, im lặng là vàng. Tôi xoay người ra chỗ khác, đi ngủ!
Chị gái hướng dẫn viên đứng phía trước giảng giải cho chúng tôi về lịch sử Dương Châu.
Giọng nói dịu dàng dễ nghe làm tôi nhắm mắt dần đều, cuối cùng biến mất khỏi tai tôi.
Tôi mơ một giấc mơ rất quái dị, vào mùa đông giá lạnh, Tân Hân đẩy tôi xuống hồ nhân tạo, tôi liều mạng giãy giụa nhưng cậu ấy vẫn gắng hết sức đẩy tôi xuống. Tôi vội vàng tát một cái trước khi chết.
“Bốp!” Bên má tự nhiên đau đớn làm tôi giật mình tỉnh dậy.
Mở mắt ra thấy Tân hân đang đứng trước mặt tôi: “Kỳ Nguyệt, cậu tỉnh rồi.”
“Hả?....” Tôi dụi mắt, chưa tỉnh táo hẳn lờ mờ ậm ừ.
“Sao cậu lại tự tát mình, gặp ác mộng hả?”
“Không phải tớ tát cậu hả?”
“Được lắm Kỳ Nguyệt, đến nằm mơ mà cậu cũng tát tớ!” Mặt mày Tân Hân tối sầm, rồi lại cười rộ lên: “Ha ha, cho cậu tát, cuối cùng cũng tát chính mình thôi ha ha.”
“Mẹ kiếp, trời lạnh như vậy, nếu không phải do cậu đẩy tớ xuống hồ tớ làm sao tát cậu được.”<


Pair of Vintage Old School Fru