Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.
gờ tới…..
Lúc này cửa phòng mở toang ra Cố Hành Chỉ lọt vào tầm mắt tôi, cậu ta liếc nhìn quần áo trên đất, sắc mặt không tốt cau mày hỏi tôi: “Sao không gọi tôi?”
Tôi sợ run lên, đoán chắc là cậu ta muốn hỏi sao không mấy người cán sự như cậu ta, tôi giải thích: “Nhắn tin từng người rất mệt, đi có một chút không cần lãng phí tiền bạc.”
Cậu ta nhìn tôi hai giây rồi khom người cầm đống đồ lên: “Còn có mấy ký túc xá nữa?”
“Không còn.”
“Vậy tôi xách cái này về giúp cậu.”
Tôi kinh ngạc vì muốn xác định tính chân thật của việc này nên mới “A” một tiếng.
Cố Hành Chỉ đi ra cửa nói: “Đi nhanh lên, cũng đã trễ rồi.”
Tôi gật đầu chạy nhanh theo cậu ta.
Hôm nay cậu ta mặc bộ đồ màu trắng nhìn rất giống với lần đầu tiên tôi gặp Tô Tín ở buổi quan hệ hữu nghị.
Nhớ lại chuyện đó trong lòng tôi rất vui vẻ, có thể dùng một câu để nói: duyên phân là điều không thể tả.
Đèn đường kéo dài hai cái bóng của chúng tôi, Cố Hành Chỉ im lặng đi không nói chuyện, trời sinh tôi nói nhiều không thích cảm giác một mình nên tôi nói: “Cố Hành Chỉ cậu còn nhớ tôi không?”
“………..”
“Chắc là không nhớ rồi.”
“………..”
“Thật may quá, quả nhiên cậu không nhớ tôi, may quá ~~”
“Tôi chỉ nhớ bà lão ngồi cùng bàn chép bài tôi lúc tiểu học.”
“……” nhắc tới chuyện này tôi rất phẫn nộ: “Cậu cố ý.”
Cố Hành Chỉ không để ý tới tôi chỉ lững thững bước đi, tôi ở phía sau đưa ra nắm đấm, điện thoại trong túi reo vang, tôi đứng lại lấy điện thoại ra.
“Alo?”
“Kỳ Nguyệt, còn trên mạng? Bây giờ mười giờ rưỡi rồi, có thể đi ngủ được rồi.” Giọng nói Tô Tín gnhe có vẻ lười biếng.
“Được được, em lập tức đi ngủ, nhưng mà bây giờ em còn đang ở ngoài.”
Tôi đưa mắt nhìn Cố Hành Chỉ đi càng ngày càng xa, vội vàng để điện thoại xuống hét lớn với cậu ta: “Này này! Cố Hành Chỉ! Quay lại quay lại! Ký túc xá tôi ở bên kia! Mẹ, cậu đi nhanh như vậy làm gì.”
Hét xong tôi lại đưa điện thoại lên nghe: “Alo?”
Đầu bên kia rất im lặng, ngay lập tức lòng tôi như treo trên vách đá, Tô Tín im lặng một lúc mới nói: “Kỳ Nguyệt, hỏi em một chuyện.”
Tôi tùy tiện nói: “Hỏi đi.”
“Em yêu anh không?” Từng câu từng chữ anh nghiêm túc hỏi.
Tôi không ngờ anh lại hỏi chuyện này, đáy lòng như có xe giẫm qua, trả lời mơ hồ: “Tại sao lại hỏi cái này?”
“Anh muốn hỏi một chút.”
Tôi chết đứng tại chỗ, trong lòng như gào thét em thích anh em thích anh em thích em thích anh chẳng lẽ anh không phát hiện ra, tuy nhiên làm thế nào tôi cũng nói ra miệng được. Tôi không biết tại sao anh lại hỏi tôi vấn đề này, có lẽ là anh nghi ngờ khi tôi hét tên Cố Hành Chỉ ra, anh nghi ngờ tôi, thì ra là anh nghi ngờ tôi, tại sao anh có thể nghi ngờ tôi như vậy?
Anh không tin tôi…trong nháy mắt những chữ em thích anh như vỡ tan tành, trong lòng tôi rất chua xót.
Nếu anh cũng nghi ngờ em thì em còn gì để nói? Em chỉ muốn được tin tưởng, tựa như em tin anh vậy thôi.
Nhưng là anh không dành cho em sự tin tưởng đó thì sao em có thể giao hết cho anh được?
Đầu bên kia Tô Tín nói, giọng nói rất lạnh lẽo thấm vào ruột gan tôi: “Khó trả lời đến vậy?”
Tô Tín nặng nề thở dài rồi tiếp đó là “tút tút tút”.
Anh cúp điện thoại.
Tôi đứng đó cầm điện thoại ngẩn người, hơi sức bước đi cũng không còn, bóng lưng Cố Hành Chỉ đang mờ dần, đèn đường cũng mờ dần, trời đất đều mờ dần giống như toàn bộ chìm vào màn hơi nước.
Từ trong mông lung Cố Hành Chỉ bước đến gần tôi, cậu ta tức giận nói: “Không phải không đợi cậu, cậu khóc cái gì?”
-------------
Màn ngược mà các bạn mong đợi xin phép được bắt đầu.
Cố Hành Chỉ nhìn chằm chằm tôi, tôi vội vàng lau nước mắt: “Cái đó, mới vừa rồi bụi bay vào mắt.”
………..= =”
Tôi nháy nháy mắt, Cố Hành Chỉ không tự nhiên ho vài tiếng không so đo nữa: “Đi thôi.”
Cậu ta xách đồ về ký túc xá dùm tôi, vì ngăn chặn tính nhiều chuyện của dì quản lý tôi kêu cậu ta đứng cách xa ký túc xá một chút đưa đồ cho tôi.
Đống đồ vừa tới tay đã thấy dì cầm cái chén từ xa đi tới, dì nhìn tôi lại nhìn Cố Hành Chỉ rồi phun ngụm trà: “Kỳ Nguyệt à, con lại thay đổi?”
Dù sao dưới sự áp bách trăm phương ngàn kế của hai cậu ấy tôi cũng phải khai đầu đuôi ngọn nguồn câu chuyện ra.
Tân Hân nghe xong trưng ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Haizza má ơi, một chút thử thách cũng không chịu được, cậu thật khó chịu.”
Lâm Tĩnh cho tôi đề nghị: “Kỳ Nguyệt, bây giờ cậu gọi cho Tô Tín đi, nói với anh ấy cậu rất thích anh ấy. Tớ thấy nguyên nhân của việc này là do cậu, từ lúc cậu hẹn hò với anh ấy tới giờ cậu có thừa nhận thích anh ấy bao giờ không? Anh ấy thích cậu như vậy, cậu thừa nhận một lần sẽ chết sao?”
Tôi lắc đầu.
Lâm Tĩnh tiếp tục: “Vậy cậu có thích anh ấy không?”
Tôi gật đầu.
“Vậy còn nghĩ gì nữa, đi đi, đi lấy điện thoại gọi đi, nói hết tiếng lòng của cậu ra.”
“……..Đừng có ghê tởm tớ.”
Tôi lấy điện thoại ra nhìn nó ba phút đồng hồ mới từ từ mở nắp ra tìm kiếm ba chữ kia.
Nhìn ba chữ ‘thầy Tô’ (theo phiên âm l