Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.
trán, cau mày: “Tôi muốn nói, con gái chị yêu đương với thầy giáo đã tạo ảnh hưởng không tốt cho trường.”
Tôi im lặng đứng giữa hai nugời, chủ nhiệm cô không thể đổi lời thoại được sao.
Mẹ tôi không thể hiểu nổi nữa: “Có ảnh hưởng gì, mấy tuần trước tôi đã gặp, lần này gặp lại, bầu trời vẫn xanh, nước vẫn trong, tinh thần cũng sảng khoái, mà hình như trường đang tổ chức đại hội thể dục thể thao tôi thấy bọn nhỏ đang rất vui vẻ.”
“Uh, đúng vậy, sinh viên trường chúng tôi đều rất ưu tú, chính xác là trường đang tổ chức đại hội thể dục……..” chủ nhiệm bắt đầu rối rắm: “Không không, mục đích hôm nay không phải là nói chuyện này, chị có biết rất nhiều sinh viên phản ánh với tôi về chuyện tình của con gái chị và thầy Tô đấy.”
“Tôi đoán chắc bọn nhỏ là con gái rồi, chắc là ghen tỵ con gái tôi tìm được người đàn ông tốt như vậy? Chỉ có con gái mới có thể ganh tỵ như thế? Còn không thì là chính bản thân chủ nhiệm rồi?”
Các thầy cô hướng dẫn khác đều che miệng cười khúc khích.
Chủ nhiệm tức giận, ném giấy tờ lên mặt bàn: “Đúng là mẹ nào con nấy, khó trách con gái cũng đi quyến rũ thầy giáo!”
Mẹ tôi cũng nổi giận: “Tôi đây cũng không ngờ một chủ nhiệm giáo vụ mà buông lời sĩ vả người khác như vậy!”
Bà cô chủ nhiệm đưa tay túm tóc mẹ tôi: “Tôi không thể nhịn được nữa, cái bà điên này.”
Mẹ né qua một bên rồi đẩy bà cô chủ nhiệm về phía trước, bà cô ngã xuống đất. Mấy thầy cô khác lật đật kéo bà cô lên.
Mẹ vỗ vỗ tay, cười nói: “Ai yo, quỳ xuống cũng vô dụng thôi, tôi sẽ không đem con rể nhường cho cô~!”
Cuối cùng, tôi bị xét tội cố tình gây sự, cản trở nhân viên thi hành chức vụ, cảnh cáo nghiêm trọng, thật may là không có ghi tội. Thầy hướng dẫn cũng bất đắc dĩ cho tôi nghỉ 11 ngày để giảm bớt tư tưởng chống đối.
Tân Hân trêu đùa: “Đồng chí Kỳ Nguyệt, đây đúng là khoảnh khắc chói lọi trong cuộc đời của cậu.”
Tôi chẳng thèm ngó ngàng tới.
Tô Tín cũng nhanh chóng biết chuyện này, ngày đó tôi cùng mẹ đi ra khỏi phòng làm việc liền nhận được điện thoại của anh, anh nói: “Kỳ Nguyệt, đừng lo lắng, anh sẽ xử lý tốt.”
Giọng nói của anh không nghiêm túc như trước kia, không nhanh cũng không chậm làm cho tâm tình của tôi an tĩnh lại.
Kỳ Liên Sơn không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng làm nô lệ của vợ. Mẹ nói cho ba biết chuyện của Tô Tín, ba nghe xong tổng kết một câu: “Thật ra thì Nguyệt Nguyệt nhà ta dư sức sánh đôi với thầy Tô.”
Mẹ tát một cái áp đảo: “Nói ngược hả.”
Kỳ Liên Sơn đau nhe răng: “Không có nói ngược. Bà đối với tôi cũng vậy.”
Mẹ trợn mắt: “Hả?”
Ba tìm ra manh mối: “Này phản rồi.”
Tôi ngồi bên cạnh nhìn, chỉ cười mà không nói.
Mấy ngày gần đây Tân Hân mật báo cho tôi, cậu ấy và tiểu Bạch giả vờ làm gì đó thuận tiện tìm hiểu chuyện của tôi.
Buổi tối, đúng giờ Tân Hân gọi điện tới, cậu ấy cảm khái một hồi mới mở miệng nói: “Kỳ Nguyệt, cậu thật hạnh phúc.”
Tôi không hiểu, hỏi lại: “Sao lại hạnh phúc?”
Tân Hân chậc chậc hai tiếng, hạ giọng nói: “Tớ nói cho cậu biết, bà cô kia bị nhà trường khiển trách cuốn gói về với ông bà rồi.”
“Mẹ kiếp, thật không? Tớ còn tưởng Tô Tín mới là người cuốn gói về với ông bà.”
“Không có.” Cô nàng cười hả hê: “Hôm trước tớ đi đưa đồ đên khu Dật Phu, đi ngang qua phòng làm việc của người đàn ông của cậu, tớ thấy anh ấy đang rất thoải mái nhâm nhi trà đấy.”
Tôi cau mày, nghiêm túc cảm khái: “Mẹ ơi, đầu năm nay quan liêu cấu kết quá.”
“Kỳ Nguyệt cậu không biết rồi, tớ đặc biệt điều tra gia thế của Tô Tín, anh ấy giả vờ nói về mỹ làm nghị viên.”
Tôi nhớ tới ngày đó Tô Tín nói, anh sẽ xử lý tốt, quả thật anh đã xử lý tốt, thủ đoạn còn ác như vậy.
Người đàn ông này quá thâm hiểm, nhưng tôi rất là vui còn vui mừng khôn xiết, tinh thần phấn chấn, vui đến múc quên cả trời đất.
Tôi hưng phấn ăn ngồi không yên, đi tới đi lui trong nhà, đột nhiên điện thoại bị tôi ném trên giường vang lên, tôi nhào tới mở ra xem, là Tô Tín.
“Dạ.” Âm thanh tôi ngọt ngào đến bản thân mà còn thấy ghê tởm.
Chắc hẳn Tô Tín cũng đang rất kinh ngạc, nửa ngày sau mới bình tĩnh lại: “Kỳ Nguyệt, ngày mai anh đến nhà em thăm em.”
Tôi chém như đinh chặt sắt: “Không được.”
“Tại sao?” Giọng nói anh đột nhiên trầm xuống.
Tôi biết điều nói: “Anh mà đến đây, mấy cô gái trong chung cư thấy anh chắc chắn sẽ tìm cách quấn lấy anh.”
Ở bên kia anh dịu dàng cười.
Tôi bị âm thanh cười của anh làm nóng mặt, vỗ vỗ đầu giường: “Aizz, thật ra thì không phải vậy, ngàn lần đừng có tự luyến nhá, chiều nay mẹ em kêu em về quê chơi với ông bà hai ngày.”
Anh lơ đễnh nói: “Vậy anh đi chung cũng được.”
“Anh ăn sung mặc sướng quen rồi, về đó chắc không được.”
“Kỳ Nguyệt.” Tô Tín nghiêm túc nói: “Lúc trước anh đi du học, mọi thứ đều là tự mình làm.”
Tôi vừa tính nói lại, anh đã cắt đứt: “Ngày mai nhắn tin nói cho anh biết địa chỉ cụ thể, trên xe có GPS anh sẽ tự đi.”
Sáng sớm ngày thứ hai tôi bị mẹ kéo dậy, một mình ngồi xe về quê.
Mang theo quà biếu l