Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1175 lượt.

ầm cuồn cuộn, môi anh khó khăn lắm mới mấp máy ra được vài chữ, giọng anh khàn khàn: “Nhắm mắt lại.”
Trái tim tôi run lên: “Hả, ăn, ăn cháo trước đi………”
Tô Tín đưa tay dịu dàng đặt lên đôi mắt tôi, tôi thuận theo anh nhắm mắt lại, bờ môi anh lại rơi xuống.
“Kỳ Nguyệt, anh muốn ăn em trước.”






Thực tế nói cho chúng ta biết, tuyệt đối đừng chọc vào người đàn ông lớn lên nhờ vào việc mỗi đêm uống sữa chứ không phải uống rượu.
Đáng thương cho tôi, lảo đảo kéo Tô Tín đến cửa trường học, trên đường đi có nhiều người nhìn xem, tôi vội vàng che mặt của Tô Tín, người này vẫn là một giáo sư đấy, bày đặt say rượu, toàn bộ thể diện đều vứt xuống hết rồi, còn hại tôi đây mất mặt vì phải chăm sóc anh nữa.
Nhưng tại sao lúc này tôi lại cảm thấy vui vẻ như thế?
Đúng lúc ở cổng có taxi, tôi vội vàng gọi một chiếc, chú tài xế vô cùng đáng yêu, xuống xe phụ tôi đỡ Tô Tín vào xe, tôi ngồi vào xe mà thở như chó.
Tô Tín dựa đầu vào cửa sổ xe, bóng đêm như màu mực tối đen, anh nhắm chặt mắt, đôi chân mày hơi nhíu lại, y như một đứa bé ngủ không yên ổn. Tôi kéo anh lại, anh khẽ cựa quậy dựa vào vai tôi.
--------------------
Lúc đến nhà Tô Tín, lấy chìa khóa ở chỗ bảo vệ, anh ta cũng rất tốt, nhìn một cô gái nhỏ nhắn gánh vác không nổi nên giúp tôi đỡ Tô Tín lên lầu.
Chờ xong hết mọi việc tôi mệt mỏi ngồi phịch xuống đất. Tô Tín nằm trên giường, tôi đưa mắt xem anh, mái tóc che đi cái trán trắng nõn của anh.
Tôi suy nghĩ phương pháp giải rượu, đi vào phòng bếp làm một chén nước muối mang đến phòng Tô Tín, vỗ vỗ gương mặt nhỏ của anh: “Này này này!”
Tô Tín vẫn nhắm chặt mắt, vẻ mặt có chút khổ sở.
“Đồng chí Tô, nhà anh cháy rồi! Mau dậy đi!”
Anh hất tay tôi ra, không yên quay đầu đi.
Tôi đành phải đưa ra đòn sát thủ: “Tô Tín! Kỳ Nguyệt vợ anh bị người khác cướp đi kìa!”
Tô Tín vẫn còn thờ ơ, vẫn còn thờ ơ!
Tôi rất ấm ức, uống hết chén nước muối muốn chết lên chết xuống, để chén xuống, quay đầu lại, trong lòng kinh ngạc, Tô Tín đã tỉnh, anh nhìn tôi mà mất hồn, chỉ là trong tròng mắt đen của anh như có một tầng sương mù.
“Đã tỉnh rồi hả?” Tôi sửng sốt rồi tức giận hỏi.
Tô Tín vẫy tay với tôi ý bảo tôi đi lại, tôi nghi ngờ lại gần anh, cánh tay kéo lấy tôi vào lòng.
Trên người anh vẫn còn mùi rượu nhàn nhạt nhưng không khó ngửi.
“Aizzz.” Anh thấp giọng than thở, giọng nói do say rượu mà khàn khàn: “Em đã về?”
Trong giọng nói anh mang chút thỏa mãn làm chóp mũi tôi đau xót, tôi vùi mặt vào ngực anh, nhiệt độ cơ thể anh bao lấy tôi, tôi đau lòng lại hơi vui mừng, giọng nói tôi hơi buồn bực nói: “Uh, em đã về.”
-------------
Tô Tín ôm tôi ngủ say đi, tôi mang ghế tựa vào bên giường, tính ngồi nhìn anh cả đêm như vạy.
Nhớ tới lời chú tài xế nói, hơi xấu hổ, thật ra thì từ lâu vẫn là Tô Tín chăm sóc tôi, cơ hội để tôi chăm sóc anh vô cùng ít.
Một đêm đó ngủ rất ngon không có việc gì xảy ra, mặc dù trong lúc đó tôi có tỉnh dậy mấy lần để xem anh, hơi thở anh vẫn đều đều, vô cùng điềm đạm.
Lần cuối tỉnh lại là lúc trời sáng, không biết vì sao tinh thần tôi vô cùng tốt, nhẹ nhàng đóng cửa đi vào phòng bếp.
(Tác giả: có bao nhiêu người có suy nghĩ sau khi say rượu là XXOO kịch liệt đây???)
Ở trong phòng bếp nấu cháo, sau khi uống rượu tốt nhất là nên ăn cháo để nuôi dạ dày.
Nhìn nồi cháo sôi trào, tôi cảm thấy mình quá hiền huệ, tuyệt đối không phải là người rãnh rỗi ở nhà không biết làm gì…
Cầm muỗng khuấy nồi cháo cả ngày, mùi thơm bắt đầu lan tỏa, đang chuẩn bị nếm thử một muỗng, đột nhiên cái muỗng bị cướp đi, tôi quay đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào Tô Tín đã đứng đó.
Anh đã khôi phục trạng thái khoan khoái hàng ngày, nụ cười ôn hòa.
Tôi bất mãn nói: “Làm em sợ muốn chết.”
Tô Tín không lên tiếng, múc một muỗng cháo thổi nguội rồi đưa đến bên miệng tôi, hành động này của anh làm mặt tôi nóng lên, ăn thì ăn, dù sao cũng là mình làm không chết người.
Tôi đi tới ăn muỗng cháo đó, còn chưa kịp nuốt, Tô Tín đã kéo tôi về phía anh hung hăng hôn mạnh xuống, tôi định nói chuyện, đầu lưỡi anh đã quấy lấy tôi, linh hoạt cuốn đi miếng cháo trong miệng tôi, đến khi anh buông tôi ra tôi phải khó khăn lắm mới thở đều được.
Tô Tín liếm môi, còn đặc biệt đưa ra nụ cười tà mị với tôi: “Uhm, mùi vị không tệ.”
Tôi phẫn uất nắm tay thành quyền: @#$%^&*()……..
---------
Trong khi chờ nấu cháo, Tô Tín đã tắm rửa sạch sẽ ngồi trên salon xem báo, tôi bưng tô cháo để lên bàn trà, quát: “Ăn!”
Anh khép tờ báo lại, đưa mắt nhìn tôi, trong đôi mắt đều ánh lên nụ cười sáng ngời, vẻ mặt rất đáng đánh đòn, mẹ, anh ở đây mà vui vẻ đi.
Tôi thấy tô cháo cách anh khá xa nên đi lên muốn đẩy tô cháo lại gần anh chút, kết quả không cẩn thận đụng vào bàn trà, đau đến nước mắt tuôn rơi.
Tôi liều mạng xoa chân, nửa té trên ghế, Tô Tín muốn xem tôi thế nào lại bị tôi đẩy ra: “Nhìn thấy anh là không có chuyện tốt, ở chung một chỗ chắc mỗi ngày phải chịu đau đớn đến chết.”
Tô Tín nghe t


Old school Swatch Watches