Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Ngữ Lục
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.
ết rồi? Chẳng phải từ sáng tới tối cô đều rao giảng cái gì mà không muốn cưới sao?"
Thu Thần gượng cười.
“Tôi thừa nhận tôi là một kẻ lừa đảo, tôi thừa nhận tôi hèn nhát, không kiên định. Hai người đừng lo lắng cho tôi nữa, được không? Tôi sẽ không sao. Tôi đã quyết định cố gắng làm một người vợ tốt của anh ấy cho dù kết quả như thế nào, chí ít tôi cũng đã cố gắng.”
A Văn và A Quý lặng yên. Không phải vì hai người bị thuyết phục, mà bởi vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt Thu Thần. Họ biết rằng cô sẽ không thay đổi ý kiến.
“Được rồi! Cô cũng về sớm đi. Ngày mai còn phải dậy sớm để trang điểm, làm tóc nữa.”
Vẫy tay chào hai người, Thu Thần quay đi. Cô thẳng lưng, tư thế tao nhã, như một nữ chiến sĩ kiên cường.
Cô là một chiến sĩ chiến đấu vì tình yêu.
"Cô ấy rất dũng cảm.” A Quý lẩm bẩm.
“Cũng rất ngu xuẩn”, A Văn chêm lời
Buổi sáng hôm sau, Thu Thần ở trong phòng mình chờ Thạch Chấn Vũ tới đón. Mấy người chị em đang cười cười nói nói giúp cô làm tóc, trang điểm. Bởi người thân của Thu Thần đều không còn, hơn nữa nhà Thạch Chấn Vũ cũng neo người, bởi thế họ tổ chức đám cưới đơn giản. Điều khiến Thu Thần lo lắng... đó là hai người đều quyết định hôn lễ không quá phô trương, nhưng Thạch Chấn Vũ vẫn kiên quyết phải có những nghi thức bình thường và vẫn không thế tránh được bánh kẹo, trang sức, áo cưới, thậm chí là ảnh cưới.
Hôm chụp ảnh cưới, cô thấy anh vô cùng ngượng ngùng. Đa phần đàn ông đối với việc chụp ảnh đám cưới đều cảm thấy rất vô vị và không hiểu tại sao phụ nữ lại nhất quyết làm việc ấy. Nhưng trong quá trình chụp ảnh cô lại nhìn thấy sự quan tâm của anh. Đối với tất cả những việc cô làm, anh đều nhẫn nại, điều đó làm cô rất cảm động. Đây là lần đầu tiên cô có thể mong chờ - có lẽ, hôn nhân của họ sẽ thành công...
“Chị Thu Thần, chị đẹp thật!”, Băng Lan cất lời khen ngợi khi Thu Thần đã trang điểm xong.
Thu Thần hôm nay quả thực đẹp hơn những ngày thường. Bộ váy cưới màu trắng hợp với thân hình thanh mảnh càng tôn thêm vẻ yêu kiều của cô, trang điểm vừa đẹp, mái tóc búi cao, trang nhã, lại thêm khăn choàng đầu đơn giản, những thứ này đểu do cô tự thiết kế. Hiệu quả của việc kết hợp đó cũng đủ để chứng tỏ cô quả thực là người tinh tế.
“Cảm ơn!” Thu Thần mỉm cười với Băng Lan, quay một vòng, hài lòng nhìn mình trong gương.
“Chú rể tới rồi!”, A Quý ở ngoài cửa nói vọng vào.
Thạch Chấn Vũ bước vào cửa, Thu Thần đứng dậy đón anh.
Trong tay anh cầm một bó hoa bách hợp lúc nhìn thấy Thu Thần, anh bỗng ngây người không nói nên lời.
“Hi!” Thu Thần cảm thấy dáng vẻ của anh rất thú vị.
“Em... thật đẹp...” Anh nghẹn lời, hai má có chút ửng hồng. Anh bỗng thấy căng thẳng khi Thu Thần đứng bên. Quen biết cô đã lâu như thế nhưng chưa bao giờ anh chú ý quan sát, hóa ra cô đẹp như vậy. Thậm chí anh còn không chú ý tới Băng Lan đang ở bên...
Thu Thần sững sờ rồi nở nụ cười vui vẻ. Cô thực sự vui, bởi cô biết anh vì cô mà má ửng hồng, tim anh cũng vì cô mà đập rộn ràng...
“Đồ ngốc!”, cô đáp nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào, sung sướng.
Thạch Chấn Vũ nắm tay cô, cô cũng nắm chặt tay anh. Cô sợ nếu không nắm tay anh thì sẽ bị bay lên trên trời trong niềm vui sướng.
Lễ cưới đơn giản nhưng long trọng. Thu Thần vẫn còn đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc, cho dù nét mặt của ông nội có phần khó chịu nhưng điều đó không ảnh hưởng gì tới tâm trạng của cô.
Lúc trao nhẫn cưới, Thạch Chấn Vũ lồng vào ngón áp út của cô một chiếc nhẫn được thiết kế rất trang nhã, sự cẩn thận và dịu dàng của anh làm cô cảm động. May mà có chiếc khăn choàng che bớt nên anh không chú ý đến niềm hạnh phúc vô bờ trong đôi mắt cô.
Sau khi Thu Thần đeo nhẫn cho anh, anh kéo khăn choàng lên rồi hôn cô.
Đôi môi khô nhưng ấm áp đó nhẹ nhàng đặt lên môi cô, dịu dàng, cẩn trọng.
Anh không ngờ môi của cô lại ngọt ngào đến thế. Anh phát hiện mình đã chìm đắm trong mùi thơm của cô, không muốn buông cô ra, và càng không muốn nhanh chóng kết thúc nụ hôn này như thế.
Anh tìm viền môi cô, chiếm lấy vị ngọt ngào của đôi môi ấy; đắm chìm trong nụ hôn, quên cả thời gian, không gian... cho tới lúc có người ho hắng.
Anh bỗng buông cô ra, trong ánh mắt Thu Thần có sự kinh ngạc nhưng lại không có ý trách cử. Ánh mắt cô long lanh, đôi môi vì sự chiếm hữu của anh mà đỏ mọng, cảnh tượng đẹp đẽ ấy làm rung động lòng người...
Anh không biết vì sao hôm nay mình lại có cảm giác khác khi nhìn Thu Thần như thế. Đây là lần thứ hai anh vì cô mà trái tim đập loạn nhịp, hồi hộp. Bởi từ hôm nay, cô không còn là bạn mà trở thành vợ anh rồi chăng?
“Tốt rồi, đừng kề cà nữa, chuẩn bị về thôi!”, giọng nói thô lỗ và khó chịu của Thạch Trấn Đường làm đứt dòng suy nghĩ của Thạch Chấn Vũ.
Anh cảm thấy mừng thầm vì bị ông ngắt mạch suy nghĩ của mình. Anh có dự cảm, tốt nhất là không nên tìm hiểu sâu vấn đề này nữa.
Khi sắp bước ra khỏi phòng cưới, Thạch Chấn Vũ mói chú ý tới chàng trai đi cạnh Băng Lan... Là chàng trai hôm đó, người yêu của Băng Lan.
Lúc đứng đợi xe, Băng Lan đưa người đó tới trước