Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa
Tác giả: Ngữ Lục
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/752 lượt.
hôm nay cũng không ngoại lệ.
Xong xuôi tất cả, hai người vội vội vàng vàng chạy xuống tầng dưới.
Kít… vội vàng phanh lại.
Vừa xuống tới nơi đã thấy ông nội đang trừng mắt nhìn.
“Mấy giờ rồi hả?”, ông nội bực tức giáo huấn.
Đôi mắt sáng như đèn đỏ… quét qua mái tóc rối bời cùng khuôn mặt chưa kịp trang điểm của cô, và cả nét mặt vội vàng của cháu ông.
Thạch Trấn Đường lắc đầu. Ai nhìn cũng biết được vì sao muộn thế này mà hai người mới đi xuống, thật chẳng ra thể thống gì!
Thu Thần và Thạch Chấn Vũ chột dạ, giống như hai đứa trẻ bị bắt lỗi vì làm việc xấu. Hai người nắm tay và cùng nhìn nhau.
“Còn đứng đó làm gì nữa? Không mau ăn sáng đi!”, ông nội quát lên.
Thu Thần nhìn vào phòng ăn. Trên bàn có cháo, và mấy đĩa rau nhỏ, bữa sáng quả là phong phú, là ông đã dậy sớm để nấu bữa sáng sao? Xem ra bình thường ông tỏ ra khó khăn với cô, nhưng thực ra ông cũng rất quan tâm cô!
Nhưng bây giờ không có thời gian để mà cảm động nữa.
“Giờ bọn cháu phải đi luôn, không đủ thời gian ăn sáng nữa đâu ông.”
“Đi thôi em!”, Thạch Chấn Vũ kéo Thu Thần ra ngoài.
“Này! Sao lại thế? Vội cái gì chứ! Hai đứa này…”
“Sao lại đi ra ngoài trong bộ dáng ấy? Chẳng phải sẽ làm trò cười… thật là…”, Thạch Trấn Đường lẩm bẩm, nhìn theo bóng hai người.
Vốn không nghe thấy tiếng lẩm bẩm của ông nội, hai người đã vào xe.
“Hôm nay không cần đưa em tới quán, chỉ cần tới đầu đường là được rồi.”
“Không được”, Thạch Chấn Vũ quay đầu lại, “Anh không yên tâm…”, anh bỗng dừng lại, trừng mắt nhìn cô.
“Làm sao?”
Thu Thần theo ánh mắt anh nhìn xuống ngực mình, mới phát hiện cà vạt của anh lại đang thắt trên cổ cô. Trong lúc vội vàng lại xảy ra chuyện này, chẳng trách ông nội khi nãy lắc đầu, trừng mắt nhìn cô.
Hai người nhìn nhau, cùng cười lớn.
***
Ngồi trên xe, Thu Thần cảm thấy mình chưa vui vẻ như thế bao giờ.
Thạch Chấn Vũ một tay cầm vô lăng, một tay tay nắm tay cô.
Sự thân thiết buổi sáng và sự vội vàng sau đó, làm hai người cảm thấy gần gũi hơn.
Cô thấy mình thật may mắn khi quyết định kết hôn với anh. Nếu không như thế, cô sẽ không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc lúc này, nếu không phải như thế, cô sẽ không được nhìn thấy rất nhiều diện mạo của anh.
Vì ân ái với cô mà anh quên công việc, quên trách nhiệm và quên đi thời gian…
Không ngăn được nụ cười nơi khóe môi, cô nắm tay anh.
Cảm nhận được sự tiếp xúc của cô, Thạch Chấn Vũ cũng mỉm cười. Anh rất kinh ngạc khi phát hiện, từ ngày cưới Thu Thần, anh đã cười rất nhiều so với những năm trước đó.
Hôm nay anh còn phá vỡ cả thói quen vẫn giữ lâu nay – đi làm muộn, mà nguyên nhân là quấn quít với vợ. Nhưng anh không hề cảm thấy áy náy, trái lại, còn cảm thấy vui vẻ.
Anh chưa từng nghĩ sẽ hài lòng về cuộc sống hôn nhân của mình. Thu Thần bước vào cuộc sống của anh, thay đổi anh, thay đổi không khí của nhà họ Thạch, và anh vui khi thấy sự thay đổi đó.
Cưới cô là một điều tốt, cùng cô trò chuyện cũng là một niềm vui, ân ái với cô… cũng là niềm vui như thế, anh cảm thấy mình may mắn vì đã lấy được một báu vật.
“Anh cười gì thế?”, Thu Thần hỏi.
Dừng lại trước đèn đỏ. Thạch Chấn Vũ quay đầu, nhìn thấy nụ cười quyến rũ trên khuôn mặt Thu Thần.
“Không có gì”, anh khẽ nói, “Chỉ là cảm thấy cưới được em là điều rất tốt”.
Anh và cô đều nghĩ về một chuyện, Thu Thần cảm động.
Có phải là tốt so với Băng Lan không? Có phải em tốt hơn Băng Lan không? Cô rất muốn hỏi như thế, nhưng… vẫn không dám mở lời.
“Sống cùng em anh có cảm giác thế nào?”
“Anh thấy thoải mái, rất dễ chịu”, Thạch Chấn Vũ trả lời không hề do dự.
Đáp án này làm cô hơi thất vọng. Nhưng cô lại không nói, vì không muốn hiểu quá rõ. Không lâu sau, xe tới trước cửa hàng của Thu Thần.
“Anh lái xe cẩn thận!”, bước xuống, cô ghé sát vào cửa xe dặn dò.
Đúng lúc cô định nghiêng người hôn lên má anh thì điện thoại của anh đổ chuông.
“A lô? Băng Lan à? Sao hôm qua không thấy gọi điện thoại cho anh? Lần trước em nói chủ nhà… A lô! Anh không nghe rõ…”
Có thể do sóng điện thoại không tốt, Thạch Chấn Vũ xuống xe đi tới phía trước để nói chuyện. Thu Thần sợ xe của anh bị bắt nên vẫn đứng ở chỗ đó.
Ở đoạn đường xa xa, cô thấy Thạch Chấn Vũ đang chăm chú nghe điện thoại, có lúc lại nhăn mày…
Lúc này cô sực hiểu cảm giác thất vọng của mình khi nãy là từ đâu. Hóa ra cô không muốn anh cảm thấy thoải mái khi ở bên cô, cô muốn anh có cảm giác bất an, căng thẳng, muốn anh cảm thấy không an toàn, chính là muốn anh cảm thấy không thoải mái!
Cô không muốn anh nghe điện thoại của người phụ nữ khác mà quên mất sự tồn tại của cô.
Sự mong đợi của cô có phải là quá cao?
***
Hai ngày này, Thạch Chấn Vũ xuống miền Nam công tác, chỉ có Thu Thần và ông nội ở nhà. Cô vẫn như thường lệ, buổi trưa và buổi tối đều sẽ qua nhà nấu cơm cho ông nội. Nhưng Thạch Trấn Đường không khi nào hài lòng với những món cô nấu.
“Đây là cái gì? Muốn tôi ăn cái đồ này hả? Tôi không ăn!”
Trên bàn là một đĩa rau cải, thịt xào tỏi, cá hấp, còn có cả canh tr