XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giày Thủy Tinh Nối Duyên

Giày Thủy Tinh Nối Duyên

Tác giả: Ngữ Lục

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/754 lượt.

ứng.
“Ông! Ông bị cao huyết áp, ăn đồ thanh đạm một chút thì sẽ tốt hơn”, Thu Thần nhẫn nại giải thích.
Kết hôn được vài tháng, Thu Thần biết ông nội không những bị cao huyết áp, mà còn có bệnh thấp khớp, tất cả vấn đề đều xuất phát từ cách ăn uống.
Cả nhà có thói quen ăn đồ ăn mặn, lại nhiều dầu, chẳng trách tình trạng sức khỏe lại như thế. Trước đây Băng Lan toàn làm theo ý của ông nội, nhưng cô không chấp nhận chuyện này tiếp tục xảy ra.
Ông nội bỏ đũa xuống, chạy tới trước bài vị:
“Bà ơi! Bà xem A Vũ lấy về một đứa bất hiếu thế đấy. Sao sống nổi đây, nó cho tôi ăn toàn những thứ linh tinh, rõ ràng là muốn tôi chết! Số tôi khổ quá! Đến khi già rồi mà còn bị người ta ngược đãi…”
Thu Thần nghe ông nội bẻ cong ý tốt của mình, trong lòng cũng có phần tức giận.
“Ông nội, ông đừng nghĩ nhiều đến chuyện đó! Cho dù ông có thích hay không thì đây vẫn là cơm bữa trưa nay.”
Ông nội trừng mắt nhìn cô: “Hừm! Tôi thật sự không hiểu vì sao A Vũ lại lấy loại đàn bà như cô, Băng Lan tốt hơn cô cả trăm lần. Tôi có tiền! Tôi đi ra ngoài ăn, khỏi phải chịu cô trút giận!”.
“Ông!”, Thu Thần gọi lại nhưng không kịp vì Thạch Trấn Đường đã đi ra khỏi nhà rồi.
Lần này ra ngoài, chắc chắn ông lại đi nói chuyện với hàng xóm những điều không hài lòng về cô. Trong lòng của ông nội, mãi mãi không có người con gái nào có thể so sánh được với Băng Lan.
Thu Thần chán nản, nhìn những món ăn mà mình đã tận tình làm, tính toán lượt calo­rie, lượng choles­terol, cô chẳng còn hứng thú ăn uống gì nữa.
Cô mím môi, lấy túi xách đi ra khỏi nhà.
Quay về Quan Ngoại, cô cũng còn nhiều vấn đề phải giải quyết.
“A Thần, cô như thế này là không được! Buổi trưa là lúc bận rộn nhất, cô thì cứ không ở đây, tôi mệt lắm cô có biết không hả?”, A Quý nhìn cô kể khổ.
“Chẳng phải tôi đã thuê thêm hai sinh viên tới phụ sao?”
“Hai con bé đó thì làm được gì, tôi đã lười, chúng nó còn lười hơn tôi.”
“Thôi anh chịu khó vậy, nếu thực sự không được thì tìm thêm người mới là ổn thôi.”
An ủi A Quý xong, lúc chưa đông khách Thu Thần dọn dẹp lại quán một chút. Đến khoảng bốn giờ, cô nói với A Quý:
“A Quý, tôi về qua nhà một lúc. Bữa trưa ông nội giận tôi, không biết bây giờ đã ăn cơm chưa.”
“Ông già khó tính ấy hả, cho dù cô có làm gì thì ông ấy cũng không hài lòng, cô còn quan tâm ông ấy làm gì?” A Quý hiểu rõ hoàn cảnh của Thu Thần, nên rất bất bình thay cô.
Thu Thần gượng cười: “Tôi đi đây! Bye!”
Về đến nhà, cô gõ cửa phòng ông nội: “Ông nội?”.
Không nghe thấy tiếng trả lời. Cô đứng đợi ở ngoài cửa một chút. Tiếp tục gõ cửa, vẫn không có phản ứng gì, đang định quay đi thì nghe thấy “ầm” một tiếng.
Thu Thần có cảm giác bất an, cô mở cửa đi vào.
“Ông nội?”
Thạch Trấn Đường bị ngã xuống đất, mặt mày xanh xao, miệng méo xệch. Thu Thần sợ hãi chạy đến bên cạnh. Thạch Trấn Đường định nói gì đó, nhưng cũng nói không được.
Thu Thần biết ngay là ông bị trúng gió. Tay run run, nhưng cô cố gắng trấn tĩnh, không được hoảng loạn, bởi lúc này ông chỉ có thể dựa vào cô.
Cô cố gắng lục lọi trong ký ức, nhớ hồi còn làm bồi bàn, cô đã được chứng kiến một bác sĩ đông y giúp người bệnh ở trong tình trạng cấp bách, ký ức lướt qua…
Cô dìu ông nội tới dựa vào giường.
“Ông, ông đừng sợ. Cháu đi gọi xe cấp cứ, sẽ quay lại ngay.”
Thu Thần chạy ra ngoài, gọi 119, sau đó cô chạy vào lấy một chiếc kim trong tủ ở phòng khách, dùng lửa đốt một chút để tiêu độc. Rồi cô lại chạy về phòng ông nội, dùng kim châm vào mười đầu ngón tay của ông, vừa châm vừa an ủi.
Vài phút sau, đôi mắt ông dần dần lấy lại thần thái, nhưng miệng thì vẫn méo xệch, Thu Thần xoa xoa lên tai ông, chờ hai bên tai đều đỏ rồi, liền châm vào hai bên tai…
Không lâu sau, ông cũng dần dần trở lại bình thường. Hình như ông cũng biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, ông tỉnh lại nhưng tinh thần vẫn chưa ổn định.
Ông nắm chặt tay của Thu Thần, giống như một người đang bị chìm trong nước nắm được một thanh gỗ. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy trên khuôn mặt bướng bỉnh của ông xuất hiện cảm giác sợ hãi và yếu đuối.
“Ông nội, đừng sợ, không có chuyện gì đâu.”
Xe cứu thương vừa tới, Thu Thần giúp bác sĩ đưa ông lên xe.
Ở trên xe, ông vẫn nắm chặt tay Thu Thần.
***
Khi Thạch Chấn Vũ từ miền Nam về thì ông nội đã được chuyển từ phòng cấp cứu sang phòng bệnh bình thường. Thần sắc tốt hơn hẳn, không hề giống một người bệnh vừa bị trúng gió, đặc biệt là khi ông nhìn thấy Thạch Chấn Vũ bước vào…
“Anh có biết cô vợ anh lấy về đã làm gì tôi không hả? Nó đã dùng kim châm vào đầu ngón tay của tôi! Anh xem!”, ông giơ ngón tay lên trước mặt Thạch Chấn Vũ.
“Ông nên cảm ơn Thu Thần mới phải. Nếu cô ấy không xử lý kịp thời thì bây giờ có khi ông đã nguy rồi.” Thạch Chấn Vũ không biết làm thế nào đối với hành động trẻ con của ông nội, cũng không đồng ý việc ông đổi trắng thay đen.
“Hừm! Đúng là trò lừa đảo của bọn thuật sĩ gi­ang hồ! Chỉ là may mắn nên mới được thế, ngộ nhỡ không có tác dụng gì thì chẳng phải là tôi sẽ bị châm thêm mấy c