Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.

khởi hành là mười một giờ trưa mai, chuyến bay về cách đó một tuần.
Không cần bất cứ lời nói nào, cô hiể ý của anh- tình cảm có thể kết thúc ở đây, nhưng ân tình mà cô còn nợ anh, cần phải dùng một tuần này để đáp trả.
Qua ánh mắt đầy hận thù của anh, cô không thể dự liệu được một tuần đó sẽ trôi qua như thế nào, có thể, đây là hồi ức cuối cùng trong cuộc đời của họ, khiến cô khắc cốt ghi tâm, cũng có thể, anh sẽ giày vò cô tới nỗi thịt nát xương tan, không còn lại chút gì cả.
Cho dù thế nào, đây cũng là việc cô cần phải gánh chịu.
Cất giữ tấm vé điện tử, cô bình tĩnh trả lời: “Được, chín giờ sáng mai, em sẽ đợi anh ở sân bay.”
“Vé của anh bay trong tối nay. Ngày mai anh sẽ cử người đưa em ra sân bay, xuống máy bay cũng sẽ có người tới đón em.”
“Ồ. Em hiểu rồi.”
Anh không muốn để người khác nhìn thấy họ ở bên nhau, nên đã né tránh việc đi cùng chuyến bay với cô.
“Nhớ mang theo chứng minh thư nhân dân.”
Lạnh lùng dặn dò một câu, anh mở cửa, lên xe, chiếc xe êm ru lao đi.
Khi bóng dáng chiếc xe đã hoàn toàn biến mất, Mộc Mộc mới lôi tấm vé điện tử ra, chăm chú nhìn mãi vào dòng chữ in tên hành khách và số hiệu chuyến bay.
Cô không thể nào tưởng tượng nổi trong mấy ngày vừa qua, Trác Siêu Việt đã trải qua sự giằng xé mâu thuẫn thế nào mới có thể cầm tấm vé điện tử này tới tìm cô, cô càng không thể nào tưởng tượng nổi nếu cô chưa gây tổn thương cho anh, anh và cô sẽ trải qua một tuần đó như thế nào? Họ liệu có thể hẹn hò, đi xem phim, cô liệu có thể níu tay anh đi trong dòng người rộn ràng qua lại trên phố?
Cô đã may mắn biết bao, gặp được một người đàn ông hiểu được cách yêu cô như vậy, còn cô, lại không hề biết phải yêu anh như thế nào, phải báo đáp lại tình yêu chân thành của anh như thế nào.
Không khí dường như đang dần dần rời xa cô, cơ thể mất dần trọng tâm, cô bất lực ngồi thụp xuống đất.
Từng giọt nước thấm ướt tờ giấy. Liêu có phải cô lại sai rồi không? Đã bỏ qua cuộc sống mà cô mong đợi nhất như vậy…
Hạnh phúc cứ hết lần này tới lần khác lướt qua cô, không phải vì vận mệnh của cô không tốt, mà là vì cô chưa học được cách phải theo đuổi hạnh phúc như thế nào.






Ngày hôm sau, sau hai giờ bay, máy bay đã hạ cánh xuống thành phố X tươi đẹp.
Tất cả mọi hành khách đều đã ra hết, Mộc Mộc mới xách túi hành lý gọn nhẹ bước ra ngoài. Cô đứng ở cửa ra vào, đoán xem Trác Siêu Việt sẽ cử một người như thế nào tới đón mình, một cô gái xinh xắn khoảng hơn hai mươi tuổi bước đến bên cô, trang phục công sở thanh lịch, mái tóc ngắn gọn gàng khỏe mạnh, ngũ quan mặc dù không xinh đẹp nhưng đôi mắt rất sáng, như có thể nhìn thấu tâm can người khác.
“Xin hỏi, cô có phải là cô Tô không ạ?”
Mộc Mộc che giấu sự thất vọng nặng nề trong lòng, lễ phép nghiêng người, “Vâng, tôi đây.”
“Cô Tô, xin chào cô, tôi là Tần Ngôn, thư ký của anh Trác, cô có thể gọi tôi là Tiểu Tần. anh Trác đã có hẹn bàn chuyện làm ăn với khách hàng…” Tần Ngôn dừng lại mội chút, nói: “Anh ấy phái tôi tới đón cô về khách sạn.”
“Ừm.”
Xe lượn trong thành phố suốt hai giờ đồng hồ, dừng lại trước của một khách sạn năm sao. Mộc Mộc được đưa vào một căn phòng. Vừa vào trong phòng, cô đã bị cuốn hút bởi một cây đàn piano màu đen, hoàn toàn không có thời gian để thưởng thức sự tôn quý và lãng mạn của căn phòng.
Cô lướt ngón tay trên phím đàn, nghĩ đến việc cây đàn này là do Trác Siêu Việt chuẩn bị cho cô, âm thanh dưới những ngón tay cô càng sống động hơn.
Cô đang khoan khoái đắm chìm trong tiếng nhạc, Tần Ngôn lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng, dùng hai tay đưa tới trước mặt cô. “Cô Tô, đây là thẻ tín dụng mà anh Trác sai tôi đưa cho cô. Anh ấy bảo tôi nói với cô rằng, trong tài khoản có ba mươi lăm vạn đồng, cô cso thể yêu cầu anh ấy đưa thêm.”
Tiếng đàn thanh thoát, sống động bỗng nín bặt.
Năm vạn đồng một đêm, thanh toán sòng phẳng. Anh nói cô là một gái làng chơi, còn cố ý nhắc nhở cô rằng, cô là một gái điếm. nếu là trước đây, đối diện với sự sỉ nhục này, cô nhất định sẽ đập tấm thẻ này vào mặt anh, quay người bỏ đi. Nhưng trong giây phút này, sự nhiệt tình và lòng tự trọng của cô đều đã hoàn toàn biến mất.
Cô mỉm cười, đón lấy tấm thẻ tín dụng lấp lánh sắc vàng trong ánh mắt khác thường của Tần Ngôn, nắm chặt trong lòng bàn tay. “Số tiền này, vừa đủ!”
Bảy ngày, ba mươi lăm vạn đồng, vừa đủ!
Mối quan hệ của bọn họ bắt đầu từ một cuộc giao dịch, cũng nên kêt thúc bằng một cuộc mua bán.
“Gần đây có rât nhiều trung tâm thương mại, nếu cô muốn mua đồ…”
“Được đấy! Bây giờ tôi đang muốn đi dạo một chút.” Nếu anh đã khiến cô nhớ kỹ thân phận của mình, vậy thì cô đương nhiên phải phối hợp với ah, phải diễn thật tốt vai diễn của mình.
“Để tôi đưa cô đi.”
“không cần, tôi tự đi một mình.”
Một buổi chiểu, Mộc Mộc không biết đã mua bao nhiêu bộ quần áo được bày biện trong trung tâm thương mại, đã tiêu hết bao nhiêu tiền, chỉ biết rằng cô ký tên nhiều đến nỗi mỏi nhừ cả tay, đi nhiều đến nỗi đôi chân


80s toys - Atari. I still have