Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

bao lần trong mỗi giấc mơ lại một lần nữa xuất hiện trước tầm mắt, cô không suy nghĩ gì cả, chạy thẳng về phía anh…
Dọc đường, không biết đã va phải bao nhiêu bạn học, cô luôn miệng nói “Xin lỗi”, cho tới khi anh và cô chỉ cách nhau vài ba bước chân, cô mới hổn hển đứng lại.
Anh mỉm cười, nụ cười toát lên vẻ tự nhiên thoải mái không thay đổi, “Em béo lên đấy!”
Lời nói nóng bỏng, thiêu đốt trái tim cô.
Cô rất muốn đáp lại anh bằng một nụ cười, nhưng dồn hết cả sức lực vẫn không nặn ra được. Vậy là, cô thu lại khuôn mặt cười còn khó coi hơn cả khi khóc, hỏi một cách thăm dò: “Anh đã cho người tội phạm bị xử tử hình đó bao nhiêu tiền, anh ta mới chịu hiến tặng thận của mình cho bác em?”
Anh xoay nghiên người, lông mày khẽ nhướng lên tỏ vẻ không tán đồng, “Không phải tất cả mọi chuyện đều có thể dùng tiền để giải quyết.”
Quả nhiên giống như cô dự liệu, lại chính là anh đã cứu bác của cô, lại là một phen vất vả công sức của anh. Những điều anh đã làm cho cô, còn quan trọng hơn gấp nhiều lần so với câu nói “Anh yêu em”.
Cô bỗng nhiên nhớ tới đêm đầu tiên khi bọn họ quen biết nhau, anh đã từng nói: “Tình yêu, vốn dĩ chính là hành động, lẽ nào em lại thích những lời nói?”
Cho tới tận ngày hôm nay, cô mới hiểu được thâm ý trong câu nói của anh.
“Em…” Cổ họng cô khô rát đến nỗi không thể nói lên lời.
Anh nhìn xuống, đợi cô nói tiếp, nhưng cô cứ ngắc ngứ mãi không thốt ra được. “Hử? em muốn nói gì?”
Cô yên lặng cúi mặt xuống, ánh mắt chăm chú nhìn vào đầu ngón chân của mình. “Em phải ra đi rồi.” Câu nói này cô nghĩ rằng rất dễ, nhưng khi thật sự đứng trước mặt anh, cô mới phát hiện ra muốn nói được câu đó, thật quá khó khăn.
Gió thổi, lá rụng xào xạc, âm thanh nối đuôi nhau liên tiếp.
“Có phải em muốn nói rằng… sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa?”
Thấy cô mặc nhận, Trác Siêu Việt gật đầu thật mạnh, tiếng cười khiến người ta rùng mình dù không ở trong thời tiết giá lạnh. “Tô Mộc Mộc, có phải em nghĩ rằng ngoài em ra, anh không thể tìm được người phụ nữ nào khác, vì vậy phải mặt dày không biết xấu hổ bám riết em?”
“Không phải như vậy”, Mộc Mộc ngẩng mặt lên, nói với anh: “Em biết, anh muốn một người phụ nữ như thế nào cũng được…Những việc anh đã làm cho em, trong lòng em hiểu rất rõ.”
“Nếu em thật sự đã hiểu, thì không cần phải nói thêm gì nữa. sự việc đã tới mức này rồi, cho dù chúng ta không gặp lại nhau nữa, cũng không thể bù đắp được sai lầm đã phạm phải.”
“Ít nhất chúng ta cũng có thể không tiếp tục mắc sai lầm.” Nhớ tới thần sắc của Trác Siêu Nhiên trước khi ra đi, còn cả câu nói của bà Trác: Chuyện giữa cô và Siêu Việt bại lộ, nó đã tình nguyện đi làm nhiệm vụ ở biên cương để tác thành cho hai đứa.
Cô hít một hơi, để bầu không khí lạnh lẽo tràn ngập khắp lồng ngực, làm nguội bớt nhịp tim đang nóng bỏng. “Em mệt rồi, chịu đựng đủ rồi, em không muốn bị khó xử kẹp giữa hia anh em anh nữa.”
“Em mệt rồi?” Trác Siêu Việt nhìn cô, đôi môi mỏng mím lại thành một đường cong khiến người ta ớn lạnh.
Cô biết anh đang tức giận, hơn nữa còn rất tức giận. từ khi họ gặp lại nhau, anh luôn bị khó xử giữa tình thân và tình yêu, anh không nói là đã quá mệt, cô có tư cách gì mà kêu mệt chứ!
“Đúng vậy. Em mệt rồi.” Cô dằn lòng nói tiếp: “Em thừa nhạn anh đối với em rất tốt, nhưng tình cảm của anh quá mâu thuẫn, anh không muốn có lỗi với anh ấy, cũng không muốn rời bỏ em, anh hoàn toàn không biết điều gì mới là thứ mà anh thật sự mong muốn. anh nói em hãy chờ đơik, em có thể đợi, nhưng anh để em đợi bao lâu? Mấy tháng hay mấy năm? Buổi tối hôm anh đưa em về, anh ấy đã tới tìm em. Anh không nhìn thấy, anh không thể tưởng tượng nổi anh ấy đã đau khổ như thế nào, phẫn nộ như thế nào…. Anh ấy nói anh ấy sẽ không tha thứ cho chúng ta.”
Cô biết bản thân mình quá tàn nhẫn, mỗi lời nói đều giống như một lưỡi dao, rạch vào nơi đau đớn nhất của anh. Nhưng cô không nghĩ được ra cách nào khác để khiến tình cảm của anh dành cho cô hoàn toàn nguội lạnh, để khiến anh hoàn toàn quên cô.
“Rất xin lỗi, em là một người phụ nữ không có cảm giác an toàn, hãy để em ôm ấp một lời hứa hẹn mong manh như làn khói chờ đợi bốn năm, em nguyện tìm được một vòng tay ấm áp, tìm một người đàn ông không phải kiêng nể bất cứ điều gì, toàn tâm toàn ý yêu em.”
Anh không nói gì cả. Cô nhìn thấy trong mắt anh một sự điềm tĩnh đặc biệt, như mặt nước hồ đang dần dần đóng băng lại.
Cô cố gắng kiềm chế cảm giác ớn lạnh đang lan tỏa khắp cơ thể, “Xin lỗi… Tình cảm của chúng ta, hãy kết thúc ở đây nhé, em muốn bắt đầu lại từ đầu.”
Anh quay nghiêng mặt, nhìn về phía đám người qua lại, đến khi lồng ngực nhô lên hạ xuống một cách dữ dội trở nên bình thản, mới quay mặt lại. “Được… Được! Tình cảm của chúng ta có thể kết thúc ở đây, nhưng…”
Anh rút từ trong túi ra một tờ giấy đưa tới trước mắt cô, ánh mắt nhìn vào khuôn mặt cô đầy lạnh lùng.
Cô đón lấy tờ giấy, đọc kỹ những chữ in trên đó, đây là một chiếc vé máy bay điện tử khứ hồi từ thành phố S tới thành phố X, trên vé in tên của cô, thời gian