Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1803 lượt.
o sự xuất hiện của anh. Cô biết, nhất định hôm nay anh sẽ đợi cô về.
Tô Mạch cảm thấy rất buồn. Văn Hạ sợ nhất là bóng tối. Cô nói trời tối có ma, sợ chết đi được. Thế nên nghe cô nói như vậy, anh biết lần này anh đã quá đáng. Nhưng anh cảm thấy cô còn quá đáng hơn anh. Nếu hôm nay, anh không lên blog của cô thì anh còn không biết mình đã làm bố.
Tô Mạch đứng dậy bật đèn “tách” một tiếng. Cả căn phòng lập tức sáng trưng khiến Văn Hạ chói mắt nhăn nhó.
- Em định giấu anh đến khi nào? – Tô Mạch chất vấn.
Văn Hạ vờ ra vẻ “không biết gì”, nghiêng đầu hỏi:
- Ý anh là gì? Em không hiểu.
- Em không hiểu ư? Con trai của anh. Em không muốn cho con trai của anh nhận anh sao? Tội của em lớn lắm đấy. – Tô Mạch vừa xúc động nói vừa chỉ tay vào bụng Văn Hạ như thể cô là tội thân kim cổ vậy.
- Con trai của anh ư? Ngộ nhỡ là con gái thì sao? Anh không cần sao? Ồ, phải rồi, em quên mất là chúng ta đang chiến tranh lạnh. Là con trai hay con gái thì cũng chẳng liên quan gì đến anh. – Văn Hạ chẳng tha cho anh. Cô phải đợi đến tận ngày hôm nay thì cô có thể dễ dàng tha cho anh như thế được chứ?
- Em…Văn Hạ, em đừng có lên mặt. Không phải anh đã về rồi sao? Sao em lại nói là chẳng lien quan gì đến anh? Không có anh, em tự sinh con được sao? – Tô Mạch ra vẻ đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, cố gắng kìm nén cơn giận.
- Anh muốn đi thì đi, muốn về thì về. Anh có coi đây là nhà không? Hơn nữa, giấy tờ nhà mang tên em. Anh muốn vào phải được sự em cho phép. Em còn chưa nói anh thì anh đã dám to tiếng với em rồi sao? – Văn Hạ lập tức trở nên ghê gớm, hai tay chống nạnh, cố ưỡn bụng ra phía trước. Tuy vẫn chưa nhìn rõ bụng nhưng cô muốn cho Tô Mạch biết, anh không thể bắt nạt được cô đâu.
Tô Mạch nhìn thấy hành động đó của Văn Hạ vừa bực mình lại vừa buồn cười. Sao còn như vậy chứ? Mười ngày không gặp, người không những không gầy đi mà hình như còn mập hơn. Còn anh thì sao. Anh sắp ngạt thở đến nơi rồi, vừa nhớ vừa mong. Người ta sống một mình rất tốt. Còn anh thì chẳng vui vẻ chút nào.
Cười khì một tiếng, anh bước đến kéo tay Văn Hạ, ra vẻ đau lòng nói:
- Không phải em có lỗi trước sao? Anh không tức giận sao được? Em xem đi. Giận quá thì làm thế nào?
- Hừ! – Văn Hạ quay đầu, không thèm để ý đến anh.
- Vợ ơi, vợ đừng như vậy. Tuần sau chúng ta kết hôn rồi. Mai chúng ta còn phải đi đăng ký. Em nói xem, nếu để muộn, bụng của em to lên thì làm sao mà mặc váy cưới được? Chẳng lẽ em muốn bế con đi dự lễ cưới của ta sao? – Tô Mạch đã bắt được đúng mạch của Văn Hạ.
- Vậy thì sau này anh cẩn thẩn đấy. Anh ở nhà của em, ngủ giường của em, ăn cơm của em, muốn co con trai của em thì phải thật thà với em. Biết chưa hả? Sau này, trong nhà chúng ta, em là người to nhất, thứ hai là con trai, thứ ba là Hắc Hắc, anh chỉ đứng thứ tư thôi. Anh biết chưa hả?
Văn Hạ nhân cơ hội này giành lại địa vị thống trị của mình. Nếu không thì không biết đợi đến bao giờ cô mới có thể vùng lên được.
Tô Mạch nhìn Hắc Hắc đang chơi bóng, nhìn bụng Văn Hạ, ngán ngẫm thở dài. Đàn ông ư? Có thể co thì co mà có thể duỗi thì duỗi, anh chỉ có thể an ủi bản thân như vậy thôi.
- Được rồi. Vợ to nhất.
Văn Hạ cười, thơm chụt vào má anh một cái, thẹn thùng nói:
- Thực ra, em cũng rất nhớ anh.
Một tuần sau, lễ cưới của Văn Hạ và Tô Mạch tổ chức.
Văn Hạ mặc chiếc váy cưới rất đẹp cùng Tô Mạch đứng ở cửa đón khách. Cô phát hiện ra rằng, phong tục kết hôn ở Trung Quốc thật kỳ lạ! Cô dâu và chú rễ phải đứng như là lính gác. May mà cô mặc váy cưới, nếu không thì chắc chắn người ta sẽ nói:
- ́y! Cô nàng lính gác này không nghiêm túc chút nào, cứ dựa vào anh chàng đẹp trai bên cạnh.
Đúng vậy. Văn Hạ vốn là người lười biếng mà. Sao chịu đứng lâu như vậy chứ? Đấy là cô còn đi giày thể thao. May có chiếc váy rộng che kín. Vì khi vừa thông báo là cô có thai nên bây giờ cô được thế nhất. Họ nói gì thì làm theo thế ấy.
- Em mệt quá! Chồng ơi, anh không mệt à? – Văn Hạ dựa vào người Tô Mạch thì thầm bên tai anh hỏi giống như có con sâu nhỏ cọ vào làm nhột tai Tô Mạch.
- Vẫn ổn. Đành phải vậy thôi. Lần sau kết hôn, có lẽ không nên làm phức tạp như vậy. – Tô Mạch trêu chọc nói. Văn Hạ vừa nghe thấy câu này thì bĩu môi, chống nạnh như ấm trà, trợn mắt nói:
- Hứ hứ! Có gan thì anh cứ thử đi.
Tô Mạch vẫn chưa nói gì thì đã nghe có người cười họ:
- Ở đâu có cô dâu chú rễ như vậy chứ?
Văn Hạ đứng ngay ngắn lại nhìn thì đúng là oan gia ngõ hẹp. Khâu Tư mặc rất đẹp. Tại sao lại có người trời sinh đã khiến cho người khác ghen tỵ vậy chứ? Haizzz! Tuy Văn Hạ cô cũng là một người con gái xinh đẹp nhưng nhìn thấy Khâu Tư như vậy thì cũng có chút khó chịu.
- Em đến rồi. Cảm ơn nhé. – Tô Mạch cười.
- Vâng. Em đến xem lúc xinh đẹp nhất của cô gái đã cướp mất Tô Mạch thế nào. Phải rồi. Minh Ưu không về kịp nên bảo em đến chúc mừng anh. – Khâu Tư thật sự chỉ sợ thiên hạ không loạn, đến phút cuối cùng còn thêm dầu thêm lửa.
Văn Hạ không nói gì, quay đầu, ra vẻ thì ra vẻ đi. Chẳng còn cách nào khác. Cô không muốn thấy