Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.
n Minh Ưu, chắc cậu cũng có cảm giác giống vậy. Nhưng cậu ta làm vậy là không đúng vì Văn Hạ là của Tô Mạch, chỉ là của mình anh thôi.
- Anh vẫn chưa đi ăn sao? – Khâu Tư lại đến cửa phòng làm việc của Tô Mạch một lần nữa. Đêm đã khuya, đèn trong phòng làm việc của Tô Mạch vẫn sáng. Cô ta biết, mấy hôm nay anh đều ở công ty. Trông bộ dạng mệt mỏi của anh, cô ta không biết có nên vui vì anh bỏ nhà đi hay là buồn vì thấy anh đau lòng. Thật đáng thương nhưng cô ta vẫn muốn tiếp cận anh.
- Không. Anh không đói. – Tô Mạch khách sáo cự tuyệt. Đương nhiên anh biết tấm lòng của Khâu Tư nhưng rất xin lỗi, lòng anh đã sớm chứa đầy cô nàng xấu tính bé nhỏ đó rồi.
Khâu Tư vẫn chưa đi mà cố nán lại cửa phòng một lát. Dường như cô ta đang chần chừ gì đó. Khoảng một phút sau, cô ta bước vào, đứng bên Tô Mạch.
Người Khâu Tư vô tình chắn luồng ánh sáng của đèn tạo thành một cái bóng che đống tài liệu của Tô Mạch nhưng anh vẫn cúi đầu, không nhìn cô ta.
Dần dần anh cảm thấy tay cô ta chạm vào vai mình, nhẹ nhàng.
- Khâu Tư! – Giọng Tô Mạch thoáng giận. Anh không hề ngoái đầu lại nhìn nhưng anh cảm thấy tay cô ta cứng đờ giây lát rồi lại đặt lên vai anh.
- Cảm ơn tình cảm em dành cho anh nhưng anh buộc phải nói với em rằng, anh yêu Văn Hạ. – Giọng Tô Mạch mềm mại như làn nước, dịu dàng như màn đêm.
- Tại sao? Kể cả khi cô ấy đã có người đàn ông khác sao? – Giọng Khâu Tư rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức có thể cảm nhận được sự kìm nén cơn giận.
Tô Mạch bỗng đứng dậy. Tay Khâu Tư rơi xuống, giống như trái tim cô ta rơi xuống đáy vực sâu.
Tô Mạch đi đến bên cửa sổ, châm một điếu thuốc, nhìn bầu trời đêm mênh mông. Dường như anh đang tự nhủ với chính mình nhưng lại giống như đang nói chuyện với cô ta, bao ngày qua anh luôn cố gắng kìm nén nỗi đau trong tim, dù đối phương là ai thì lúc này anh đều muốn nói:
- Em không hiểu Văn Hạ đâu. Cô ấy là đứa trẻ mà nếu nói dối một chút thì cả đêm sẽ ngủ không ngon giấc. Cô ấy không dám có tư cách gì với người khác. Có khi bị người khác nắm tay, cô ấy cũng cho rằng mình đã có lỗi với anh. Trong tình yêu của bọn anh, cô ấy đã hy sinh rất nhiều. Cô ấy đã đợi anh lâu như vậy, ngày nào ngày nào cũng nói yêu anh. Tuy cô ấy không biết nấu cơm, không biết giặt quần áo nhưng cô ấy mãi mãi là người con gái xinh đẹp nhất trong lòng anh vì cô ấy đáng yêu, lương thiện. Cô ấy luôn biết nghĩ cho anh. Nhiều lúc anh rất có lỗi, có lẽ tình yêu của anh không đủ bao dung. Anh luôn sợ mất cô ấy vì anh biết, cô ấy không hiểu rõ sức hấp dẫn của mình. Nhưng anh là một người đàn ông, anh biết cô ấy có sức hấp dẫn lớn thế nào đối với đàn ông.
Tô Mạch rít điếu thuốc, thở ra một vòng khói trắng. Khâu Tư nhìn người đàn ông u sầu giữa vòng khói thuốc như nghe tiếng anh ăn năn. Chuyện gì thế này? Suy nghĩ của anh hoàn toàn không giống như cô. Giống như ngày Văn Hạ mang cú sốc đến cho cô, tất cả tội lỗi đều dồn cho cô. Cô chỉ cảm thấy đó là một người con gái thông minh.
- Minh Ưu thích cô ấy cũng là điều bình thường. Cô ấy không thích Minh Ưu đâu. Anh biết, có điều cô ấy phải an ủi cậu ta nhưng hôm đó anh đã trách lầm cô ấy. Anh còn không về nhà, uống rượu, không bảo vệ cô ấy. Sau khi bình tĩnh lại, anh mới hiểu rõ mọi chuyện. Điều đó khiến cô ấy đau khổ biết bao vì anh lại một lần nữa không ở bên cô ấy.
- Vậy tại sao anh không về nhà? – Khâu Tư càng lúc càng không hiểu cách nghĩ của hai người này.
- Anh không dám. Anh sợ gặp cô ấy mà không biết nói gì vì hôm đó anh đã sai. - Câu nói này của Tô Mạch thật chua xót, thật buồn bã. Khâu Tư có cảm giác anh không giống như Tô Mạch mà cô đã quen. Tình yêu là như vậy sao? Nó có thể dễ dàng đánh gục một chàng trai giống như hoàng tử vậy sao?
Khâu Tư đã đi, bỏ lại Tô Mạch một mình đứng đó nhìn về hướng nhà mình.
Thực ra mấy ngày nay anh không phải là anh không về nhà. Hằng ngày anh đều về nhà, chỉ có điều là lúc Văn Hạ đã đến cửa tiệm. Anh về xem Văn Hạ dọn dẹp nhà cửa thế nào. Anh không biết là mình nên khóc hay nên cười. Trong lòng anh chua xót, cô nàng lười biếng như thế mà ngày nào cũng đều xắn tay nấu cơm. Trong mấy ngày mà cô có thể thay đổi nhiều đến thế. Anh thấy xót xa nhưng anh vẫn không biết sẽ đối diện với cô như thế nào.
Chúng ta cũng trở thành những thanh niên văn hóa rồi đấy
Đã một tuần cô không gặp Tô Mạch. Câu chuyện nhỏ của cô đã được đăng lên mạng và có không ít người truy cập vào trang blog đó. Rất nhiều người đã để lại lời nhắn. Có thể thấy đó đều là những người bạn “cùng tư tưởng” vì lời nhắn đó nói rằng dù sau tám mươi tuổi thì phái nữ vẫn có những tính cách tùy hứng, hống hách nhưng lại đáng yêu, thơ ngây.
Mấy ngay nay, cô đã thay đổi rất nhiều. Cô cảm nhận được từng thay đổi nhỏ của mình. Cô cố gắng học cách trưởng thành. Cô không phải là thần tiên nên không thể trưởng thành chỉ sau một đêm được. Thực ra cô không phải là người không hiểu biết như họ thấy nhưng như Tô Mạch nói, cô dựa vào sở thích của anh, cô dựa vào tình yêu c