Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.
ra chuông điện thoại, âm nhạc vô cùng rõ ràng nói cho hai người đàn ông này đây tuyệt đối không phải là sát vách hoặc những địa phương nào khác truyền đến, càng thêm không thể nào là bọn họ nghe nhầm.
Người anh em Đông Bắc rống lên một tiếng: "Ai ở nơi nào, mau chạy ra đây!"
Tiểu Phàm cuống quít lấy điện thoại di động từ trong túi áo ra, chỉ là hiện tại liền coi như là cúp điện thoại cũng vô ích. Quả nhiên chẳng lẽ là cái định luật kia, chuyện càng không muốn đã xảy ra sẽ càng xảy ra.
Quân Kha nhìn cô một cái, dùng khẩu hình nói: "Tôi đi ra ngoài ứng phó bọn họ, em đứng ở nơi này đừng nhúc nhích."
Người đàn ông này có thể ở thời khắc mấu chốt thông cảm cô khó xử, có thể dũng cảm mà ra, loại kỵ sĩ tinh thần này vẫn là làm cho người ta rất cảm kích. Tiểu Phàm không biết từ đâu sinh ra kích động, kéo anh một phen, sau đó dùng ngón tay viết ở trên màn hình hai chữ "Cám ơn".
Quân Kha cười đến như đứa bé.
Đều nói ba người đàn bà thành cái chợ, thật ra thì ba người đàn ông lại làm sao không phải đây?
Tiểu Phàm đều có thể cảm nhận được trong không khí hơi thở trong nháy mắt đọng lại, nhất là anh em Đông Bắc khẩn trương cà lăm nói chuyện, muốn giải thích cái gì. Mà đổi thành bên ngoài một người đàn ông trái lại trấn định một chút, dù sao trước lời nói của anh ta coi như thành thật.
Quân Kha lạnh lùng nói: "Về sau có lời gì có thể nói trước mặt tôi, nam tử hán đại trượng phu cho dù muốn kéo sào khởi nghĩa cũng không nhất thiết phải che giấu. Còn nữa, về chuyện đã xảy ra gần đây tôi sẽ cho mấy người một cái công đạo. Không cần lâu lắm, hai người sẽ thấy hiệu quả."
Tiểu Phàm nghe được Quân Kha lại dạy dỗ mấy câu, nói hai người thủ hạ chỉ có phần gật đầu, chỉ cảm thấy Quân Kha vẫn là rất có khí thế. Cũng bởi vì cái này, bọn họ không có cơ hội hỏi Quân Kha tại sao sẽ vì cái gì lén lén lút lút núp ở phía sau rèm cửa sổ, cũng vì vậy giải vây cho Tiểu Phàm.
Lúc ra cửa Quân Kha cố ý để lại cửa, dễ dàng cho Tiểu Phàm rời đi, đồng thời anh cũng chống đỡ người xung quanh. Không lâu sau, khi anh lần nữa trở lại phòng làm việc của mình, từ trên độ cao hai mươi mấy tầng nhìn xuống, có một bóng dáng hơi nhỏ thuê xe rời đi. Anh có thể xác định, người này nhất định chính là Tiểu Phàm.
Ngồi ở trên xe taxi, trước đó Tiểu Phàm gọi cho Lý Phỉ một cuộc điện thoại, Lý Phỉ nói trong trường học xảy ra chút chuyện, bảo cô nhanh đi về một chuyến. Nghe giọng điệu này, hình như là chuyện không nhỏ.
Dọc theo đường đi Tiểu Phàm suy nghĩ rất nhiều loại khả năng, trong lòng là càng ngày càng lo lắng, kết quả thời điểm nhìn thấy Lý Phỉ mới biết cô là hoàn toàn hiểu lầm giọng của Lý Phỉ. Trong miệng chuyện đã xảy ra là một chuyện đối với hai cô mà nói cũng thật vui mừng —— Vu Phương Phương bị điều đến đi dạy ở đại học hạng hai rồi.
Lý Phỉ vỗ bả vai Tiểu Phàm nói: "Như thế nào, tin tức này dễ nghe chứ? Về sau bên tai của chúng ta sẽ thanh tịnh không ít."
Tiểu Phàm hiển nhiên không có vui mừng như vậy: "Vu Phương Phương tại sao phải bị điều chuyển, mặc dù nhân phẩm cô ấy không được tốt, nhưng dầu gì công việc coi như có trách nhiệm."
Lý Phỉ liếc cô: "Cậu thật sự không biết?"
Tiểu Phàm lắc đầu.
Lý Phỉ đứng thẳng dưới bả vai, nói: "Cái người này là trợ lý của hiệu trưởng cũng không biết, tớ làm sao lại biết đây?"
Nét mặt đáng đánh đòn đi qua, cô lại rất vô sỉ nói: "Trước lúc Vu Phương Phương nghỉ việc muốn gặp cậu một lần, nói là có lời muốn nói riêng cho cậu biết. Hắc hắc, cậu biết đấy, đây chính là cơ hội thật tốt, để cho cậu hung hăng trút cơn giận ra."
Tiểu Phàm lườm cô một cái, thứ người như Vu Phương Phương thế có thể cách xa cuộc sống của bọn họ đã là một chuyện rất cám ơn trời đất rồi, nếu là cô lại đi bỏ đá xuống giếng, đây tuyệt đối là tự tìm phiền toái, chỉ có giống như Lý Phỉ như vậy văn nghệ mới ép hai thanh niên phải làm ra ngoài.
Quán cà phê trường học, Tiểu Phàm đi từng bước một đến gần, nét mặt ước ao ghen tị trên mặt Vu Phương Phương càng ngày càng rõ ràng.
Hai người ngồi đối diện một lát, yêu nữ đột nhiên bộc phát ra tiếng cười đến phóng đãng: "Vô luận tôi quan sát cô thế nào, đều không cảm thấy cô có sức quyến rũ gì. Nhưng. . . . . ." Sắc mặt của cô ta tối tăm, "Tại sao khắp nơi cô cũng có thể thắng tôi một bậc đây?"
Vẻ mặt Tiểu Phàm lộ ra nghi ngờ, không hiểu cô ta đây là đang cố gắng nói cái gì.
"Trước khi cô đến trường học, tôi là nữ giáo sư ưu tú nhất toàn trường, tiền thưởng hàng năm cũng là nhiều nhất, tôi có thể không nói khoa trương chút nào, người len lén thầm mến của tôi không phải số ít. Chỉ tiếc cô vừa đến, hình như tình thế lập tức cũng nghiêng về phía người kia bên, tôi khắp nơi tranh với cô, lại khắp nơi cũng đều rơi vào thế hạ phong. Mặc dù không phủ nhận được, cô giảng bài quả thật rất đặc sắc, nhưng mà tôi lại nghĩ sau lưng này còn có nguyên nhân khác thôi. . . . . ."
Tiểu Phàm xem như là đã hiểu, đây cũng là trước khi rời đi khắc sâu phân tích hoặc là lên tiếng phê phán một lần, cô khuấy động ly cà phê từng cái, lẳng lặng chờ đợi Vu Phương Phương