Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
?"
Tiểu Phàm nhếch miệng nở nụ cười: "Tớ đây không phải tự mình an ủi ư, cứ như vậy đi, dù sao hiện tại tớ với anh ấy đều là tuổi lăn qua lăn lại, đợi lúc nào chúng tớ cũng mệt mỏi, có lẽ chuyện tình liền xác định rồi." Nói xong lời của cô xoay chuyển, "Đừng chỉ nói tớ, cậu định làm như thế nào?"
Kết quả còn chưa hỏi xong, Lưu Nghị Sơn hình như lại đang hô cái gì, Lý Phỉ vội vội vàng vàng liền cúp điện thoại rồi. Tiểu Phàm im lặng, người này rốt cuộc là trọng sắc khinh bạn.
**
Mượn cớ tiếp đãi lãnh đạo, Tiểu Phàm lại nấn ná với hiệu trưởng đến chừng mấy ngày nghỉ, Lý Phỉ oán niệm nói, cậu nha sẽ không sợ sự tình bại lộ bị điều tra cách chức à?
Tiểu Phàm cười, đây không phải vừa vặn, cũng tiết kiệm tớ từ chức. Đây cũng không phải là, kể từ khi làm trợ lý cho hiệu trưởng, cô liền thanh nhàn kiếm cơm, một chút mục tiêu cũng không có.
Thu hồi ý định, Tiểu Phàm nhìn trước mắt người đông nghìn nghịt kí tặng sách bán ra, không khỏi cảm thán vận khí của mẹ vẫn là rất thịnh vượng. Chỉ là vừa khéo, địa điểm kí tặng sách bán ra chính là ở khách sạn Quân Viên.
Thật may là lúc trước liên lạc qua với mẹ, cô từ lối đi phía sau của nhân viên làm việc, đến phía sau hội trường kí tặng sách bán ra, nhân viên làm việc cũng đang khẩn trương khuân vác sách, điều chỉnh thiết bị gì đấy, đi tới đi lui rất náo nhiệt, mà bên kia mẹ ruột cũng là vội vàng ký tên và trao đổi với fan hâm mộ.
Có một phụ tá lên Lộ Lộ nhìn đến phía sau của cô, từ từ đã chạy đến, cười híp mắt đưa lên một quyển đóng gói tinh xảo 《 Tân hôn ba mươi năm 》, vừa cười vừa nheo nheo nói: "Giáo sư bảo cho tôi đưa cho cô, lo lắng cô đã đến rồi không có việc gì làm, đã nói để cho cô vừa đọc sách vừa đợi ngài ấy."
Tiểu Phàm thuận miệng hỏi một câu: "Sách này đóng gói rất đặc biệt nha, những quyển khác giống như không quá giống nhau."
Lộ Lộ vô cùng hâm mộ nói: "Đây vốn là bản đặc biệt, lúc trước giáo sư bảo là muốn cho một độc giả đặc biệt, tất cả mọi người suy đoán sẽ là ai, hôm nay mới biết thì ra là cô. Cô có người mẹ như giáo sư vậy, thật là làm cho người ta ước ao ghen tị rồi."
Tiểu Phàm bình tĩnh mà cười lên: "Tôi cũng cảm thấy như vậy."
Hộp sách bằng da ngoài mặt hình như in bộ dáng áo cưới gì đó, Tiểu Phàm lại gần nhìn một chút, càng phát ra cảm thấy đồ này nhìn rất quen mắt, trải qua Lộ Lộ nhắc nhở mới nhớ tới, đây cũng không phải là thời điểm cô kết hôn xuyên qua sao?
Tiểu Phàm cười: ai nói con gái là cái áo nhỏ thân thiết với mẹ, nên là ngược lại mới phải!
Trên bìa sách trừ bỏ xen hình vẽ, còn có một đoạn chữ nhỏ hành thư dài phiêu dật: gửi con gái thân ái của mẹ, còn nhớ rõ mấy năm trước khi con hỏi mẹ chính là cái vấn đề kia không? Con nói, mẹ, hôn nhân là cái gì? Khi đó có quá nhiều lời nói sẽ nói với con, lại không biết mở đầu từ đâu, vì vậy quyết định, lý luận không thực tế cằn cỗi đoán chừng không thể thỏa mãn những gì con muốn biết, không bằng dùng kinh nghiệm của chính mẹ để cho con một chút ý kiến. Về phần có thể xem hiểu bao nhiêu, lĩnh hội bao nhiêu, mẹ muốn do con tới nói cho con biết mình. . . . .. Đây chính là bối cảnh ra đời của《 tân hôn ba mươi năm 》, dĩ nhiên trong quá trình này không thiếu được trợ giúp của người kia, chính là vai nam chính trong sách —— Cha thân yêu của con. Ông ấy giúp mẹ cùng nhau nhớ lại chuyện xưa xảy ra từ khi chúng ta bắt đầu kết hôn đến bây giờ, dĩ nhiên cũng không thiếu được ông ấy thân thiết phục vụ hậu cần . . . . . .
Bên trên bức vẽ vẫn là Vương giáo sư xinh đẹp đặc sắc ký tên: Vương Diệp Đình. Xem đến đây, hai mắt Tiểu Phàm đã đỏ lên, cô tự nhủ nói: "Nhiều tuổi như vậy còn làm tuyệt hảo gì đó như vậy!"
"Rất tuyệt hảo sao?" Một thanh âm đột nhiên xuất hiện ở bên người, Tiểu Phàm sửng sốt một chút, hỏi: "Làm sao anh ở chỗ này."
Mới vừa hỏi xong, hai người cũng cười. Người đến là Mạc Quân Kha, nhưng anh là tổng giám đốc khách sạn này, lại xuất hiện tại nơi này thật là bình thường đến không có thể bình thường nữa —— như vậy có thể thấy được vấn đề người khác mới vừa hỏi có bao nhiêu thiếu thần kinh.
Thời điểm chờ Quân Kha ngồi xuống, Tiểu Phàm chú ý đến trong tay của anh cũng cầm một quyển sách, hiển nhiên chính là sách của mẹ già viết kia. Tiểu Phàm không cho rằng vì Mạc tổng cũng là người hâm mộ của mẹ, một khả năng rất lớn chính là nhân viên làm việc đưa tặng.
Quân Kha xê vào gần một chút, nhìn sách trên Tiểu Phàm kia, đọc lên một tiếng: "Gửi tới con gái thân ái. . . . . . Quyển này của cô quả nhiên rất đặc biệt."
Tiểu Phàm khép lại quyển sách, cười cười: "Coi như là cho tôi fan ruột này phần thưởng thôi."
Quân Kha: "Tôi đoán chừng từ nơi này trên sách thị vào cái ngày đó lên, cô liền bị vô số độc giả ước ao ghen tị rồi, dĩ nhiên cũng bao gồm cả tôi. Cùng là độc giả tôi đây rất muốn biết, ở dưới sự chỉ đạo của Vương giáo sư, cuộc sống hôn nhân của cô mỹ mãn không?"
Tiểu Phàm sửng sốt một chút: "Ha ha, tốt vô cùng, Mạc tổng nhìn sách này sao? Cái gọi là nguồn gốc nghệ thuật ở cuộc sống, lại vừa ở trong cuộc sống. Cho nên, anh biết đấy, trong sách miê