Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hai Người Đấu Hư Giường

Hai Người Đấu Hư Giường

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

trong miệng ông ta nạy ra ra một miếng thịt. Thật sự là cao minh!"
Tiểu Phàm dám không có sợ hãi theo sát hiệu trưởng nói tiền công như vậy, đương nhiên là nhìn đúng hiệu trưởng không thể ở trong thời gian ngắn tìm được giáo sư thích hợp bên ngoài, ở trong chương trình dạy học xuất hiện cửa sổ nguy hiểm và giữa việc cắt thịt, ông chỉ có thể lựa chọn vế sau rồi.
Thời điểm bắt đầu soạn bài, điện thoại gọi đến, vừa nhìn mã số mở đầu là 06 có 10 số, điều này hiển nhiên không phải trong nước. Do dự một lát nhận máy, nghe được một giọng nữ bén nhọn: "Tiểu Phàm phải không?"
"Đúng, đúng là tôi, xin hỏi ngài là?" Tiểu Phàm cố gắng nhớ lại thanh âm người này, cô rất xác định đã nghe qua ở chỗ nào.
Người phụ nữ đầu bên kia điện thoại châm biếm nở nụ cười: "Xem ra là tôi quá lâu không trở về nước, liền ngay cả con dâu cũng không nghe ra thanh âm của tôi rồi."
Tay Tiểu Phàm giống như trật khớp, có trong nháy mắt vô lực: đúng vậy, thanh âm này cũng đúng chính là mẹ Dịch Đông Thần, Âu Dương phu nhân sao? Ở lúc còn rất nhỏ Tiểu Phàm vẫn gặp qua bà, sau này bà lại ly hôn với cha của Dịch Đông Thần sau đó lại đi nước ngoài, gián tiếp qua tay mấy người, ai cũng không tìm được bà. Lần gần đây nhất nghe được thanh âm của bà vẫn là ở trong hôn lễ của Tiểu Phàm và Tiểu Dịch. Bà truyền đến một đoạn phim ngắn chúc phúc, trong phim ngắn bà ăn mặc xinh đẹp, bên cạnh còn có một chàng trai cường tráng có khả năng cao là người châu Âu.
Tiểu Phàm còn nhớ rõ thời điểm Dịch Đông Thần thấy phim ngắn hai quả đấm nắm chặt, thiếu chút nữa cũng khiến người ta đem đồ vật đập —— người mẹ này của anh, bình thường không xuất hiện, vừa xuất hiện liền kinh thiên động địa, không thể không hù chết người. Cho nên vừa nghe đến thanh âm của người bà bà này, Tiểu Phàm liền khẩn trương.
"Ha ha, con thật ra so với khi còn bé không quá giống nhau rồi, khi còn bé không phải thích nhất nói chuyện với mẹ sao? Thế nào trưởng thành ngược lại lạnh nhạt rồi hả?" Âu Dương phu nhân rõ ràng là cười nói, nhưng mà nghe vào trong lỗ tai người khác chính là làm cho người ta không thoải mái, có thể là bởi vì bên cạnh bà truyền đến tiếng cười của người đàn ông nước Pháp.
Tiểu Phàm cẩn thận trả lời: "Mẹ, con là quá giật mình, rất lâu không có nghe được tin tức của mẹ rồi, đây không giống nhau nghe liền có chút lờ mờ." Cô cũng không dám nói thẳng, là bởi vì cô lo lắng vị phu nhân này nói ra cái tin tức gì hù chết người. Nói thật, Tiểu Phàm khi còn bé còn cảm thấy Âu Dương nữ sĩ rất thân thiện, nhưng chỉ là từ năm ấy biết bà ly hôn năm ấy rời đi, giống như đột nhiên cảm thấy bà không phải một người phụ nữ tốt, dù sao ở trong ấn tượng của cô cha của Dịch Đông Thần là một người đàn ông rất chững chạc có thể tin tưởng. Hơn nữa những năm kia nghe nói chuyện hoang đường của bà, càng thêm cảm thấy không dám thích.
Đầu bên kia điện thoại phu nhân này tựa hồ đang tán tỉnh với người đàn ông nước Pháp, cười đến run rẩy hết cả người, qua một lúc lâu bà mới lại bắt đầu nói chuyện: "Con nói với Đông Thần một tiếng. . . . . ."
Lời còn chưa nói hết, cửa phòng sách mở ra, chỉ thấy Đông Thần đỡ tường đi đến bên cạnh Tiểu Phàm, say khướt đung đưa cái chìa khóa trong tay: "Xem em trốn được bao nhiêu!"
Dịch Đông Thần hiển nhiên là say, Tiểu Phàm đã tự mình cố gắng lớn nhất đem ống nghe đè lại, nhưng hình như Âu Dương phu nhân bên kia vẫn là nghe được. Tiếng tút tút nhắc nhở Tiểu Phàm, Âu Dương phu nhân cúp điện thoại, không kịp chờ đợi như vậy.
Cũng không biết hai mẹ con này là chuyện gì xảy ra, Âu Dương phu nhân chỉ biết gọi điện thoại cho cô người con dâu này, cũng không nguyện gọi cho con trai; Đứa con trai Dịch Đông Thần này nhiều năm như vậy đều không nhắc qua đến bà, giống như không có cái bộ dáng người mẹ này.
Tiểu Phàm thở dài, đem tay Dịch Đông Thần gác ở trên vai mình, gian nan vất vả dìu anh đi về phòng ngủ, Dịch Đông Thần tay không an phận vuốt mặt của Tiểu Phàm, không biết là có ý thức vẫn là vô ý thức hỏi một câu: "Mới vừa rồi là ai gọi điện thoại đến?" Đang khi nói chuyện tay đã từ từ trợt xuống, rơi xuống . . . . . .bộ ngực của Tiểu Phàm !
Cô đưa ra một cái tay tát xuống mặt anh, cũng bởi vì như vậy, nửa ở trên vai cô Dịch Đông Thần nhũn như con chi chi tuột xuống. . . . . . Bởi vì tay anh vẫn bắt được cổ áo ngực của Tiểu Phàm, cho nên hai người cũng tê liệt ngã xuống ở trên sàn nhà.
Tiểu Phàm chớp chớp mắt nhìn đôi Dịch Đông Thần mấp máy, hung tợn nói: "Biết anh không say, mau chóng đứng lên cho tôi! Anh không phải muốn biết mới vừa rồi là ai gọi điện thoại cho tôi sao?"
Không bao lâu, thế nhưng nghe được tiếng hít thở đều đều, người trên mặt đất, gối lên bắp đùi Tiểu Phàm ngủ thiếp đi!
Tiểu Phàm vẫn chán nản, đưa tay nắm được lỗ tai của Dịch Đông Thần, tính toán cứ như vậy dùng sức véo, nhưng để tay ở nơi nào, lại cảm thấy một dấu răng nhàn nhạt. Thấy cái này, cô nở nụ cười. Nghe người lớn nói, dấu răng này là Tiểu Phàm lúc nhỏ cắn, nghe nói là bởi vì Dịch Đông Thần muốn đi học với bạn học, kết quả Tiểu Phàm như cái chậu nhỏ quấn