Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hai Người Đấu Hư Giường

Hai Người Đấu Hư Giường

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341736

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.

vi tính một cái. Làm xong những thứ này cô mới đứng dậy ở trên vai Lý Phỉ vỗ một cái: "Cách thời gian cậu đi dạy còn một phút, bây giờ cậu chạy tới, có lẽ còn có thể theo kịp đi."
Một tiếng gào lên trong phòng làm việc truyền ra, sau đó liền nhìn thấy Lý Phỉ đạp giày cao gót chạy gấp gáp về phía phòng học rồi.
Tiểu Phàm vẫn là lại đi đến phòng làm việc của hiệu trưởng, mới vừa rồi phòng tài vụ bên kia đưa đến một phần báo cáo, bên trong có một chút vấn đề hơi nhỏ.
Kết quả là, Tiểu Phàm và Vu Phương Phương cùng nhau đưa Mạc tổng đi ra ngoài, sau đó hai bọn họ tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện phiếm. Vu Phương Phương chuyển đi nơi khác vào cái ngày đó nói một phen, khiến cho Tiểu Phàm hiểu thêm một chút đối với cô ta, trạng thái đối địch ngày trước coi như là hòa hoãn nhiều rồi. Chỉ là cô vẫn không nghĩ đến Vu Phương Phương sẽ cố ý đến gặp cô.
Vu Phương Phương muốn một ly nước chanh, cười nhạt một chút: "Xem khí sắc của cô rất tốt, gần đây phải là trải qua không tệ đi, nhất là đối với tôi ở tại bên cạnh cô ngột ngạt."
Lời nói của cô ta tự mình nhạo báng khiến Tiểu Phàm vừa lấy làm hoảng sợ, cô nhìn Vu Phương Phương vài lần: "Tôi đang tự hỏi rốt cuộc là lực lượng nào, khiến cho cô biến hóa lớn như vậy. Cô bây giờ quả thật giống như là biến thành người khác."
"Bởi vì một người đàn ông, trong lúc tôi chính thức hiểu biết anh ấy, tôi vẫn tin chắc cõi đời này có người nào đó là đáng giá dựa vào, cho nên tôi cũng cần không ngừng đi tranh đấu cái gì mới bổ sung được sợ hãi của mình, nhưng mà ở lúc sau khi gặp được anh ấy, tôi liền giống như là đột nhiên trong lúc đó có phương hướng nỗ lực." Trên mặt yêu nữ hiện lên vẻ mặt rất thuần khiết nào đó.
Tiểu Phàm không thể không thừa nhận, cô hôm nay liên tiếp bị giật mình, hơn nữa còn là đối với cùng một người. Vu Phương Phương thay đàn ông so với thay quần áo không sai biệt lắm thế nhưng cũng có lúc lâm vào chuyện lưới tình? Mặc kệ là thật hay giả, Tiểu Phàm cũng thật lòng chúc phúc cô ta thành công.
Lúc này cửa có chút xôn xao, có tiếng giày cao gót gấp rút ép tới đây: "Yêu nữ, cô lại đến làm cái gì?"
Lý Phỉ xuất hiện thành công cắt đứt hai người nói chuyện, chỉ thấy cô không chào hỏi ngồi ở bên cạnh Tiểu Phàm, khí thế nữ vương mười phần. Cô dạy xong tiết học vốn là muốn tìm Tiểu Phàm bàn bạc vấn đề ăn cơm, bởi vì lãnh đạo nhà Tiểu Phàm hình như còn chưa mời cô là thanh mai trúc mã này ăn một bữa cơm thật ngon, điều này thật sự là chuyện quá không phúc hậu, nhất là đối với Lý Phỉ là người con gái ham ăn uống coi trọng nghĩa khí bên ngoài như vậy.
Vu Phương Phương nhìn hai người ngồi đối diện, hâm mộ khóe miệng kéo xuống: "Yêu nữ tôi đến xem một chút hai người các cô oan gia này, ở sau khi tôi đi, xem hai người các cô có phải hoành hành không địch thủ ở đại học G hay không." Nói xong cô và Tiểu Phàm bèn nhìn nhau cười.
Lý Phỉ giống như là biết cái gì, chỉ vào Vu Phương Phương, miệng cơ hồ có thể nhét vào một quả táo: "Là năm 2012 rồi sao? Hay là nói cô ở đây diễn kịch bản, tên kịch bản chính là 《 yêu nữ hoàn lương kí *》?"
*: Nhật ký yêu nữ hoàn lương
Không thể ngăn chặn tiếng cười tại gian phòng nho nhỏ trong quán cà phê vang lên, ba người phụ nữ cô một câu tôi một câu vậy mà cũng hàn huyên một lúc lâu.
Người đàn ông của Lý Phỉ tính toán thời gian đến đón Lý Phỉ về nhà, cô vẫy tay với người đàn ông bên ngoài, sau đó đắc chí ghé sát mặt Tiểu Phàm nói: "Ông chồng quản gia đến rồi, chị đây đi trước một bước." Đi ra ngoài mấy bước, cô lại xoay người lại đối với Vu Phương Phương nói: "Yêu nữ, ngàn vạn đừng khi dễ Tiểu Phàm của tôi."
Tiểu Phàm cười, lúc này thật sự muốn rống một câu: bà già, cút nhanh lên thôi. Chỉ là đối mặt người nào đó làm hết phận sự bảo vệ tình cảm như vậy, Tiểu Phàm vẫn rất cảm động, cái gì là Khuê Mật, cái gì là từ nhỏ lớn lên, chính là cô ấy có thể khi dễ xem thường mình, nhưng chỉ là không cho phép người khác có một chút lỗi với mình.
Vu Phương Phương có chút mất hồn: "Cô ấy thật đơn thuần, đơn thuần thật hạnh phúc."
Tiểu Phàm: "Cô không phải là cũng gặp được một người sao? Hãy nắm thật chặt."
Nói đến đây, Vu Phương Phương uống một hớp nước chanh, ngồi thẳng sau đó mới nghiêm túc nói: "Tôi thẳng thắn nói cho cô, người kia chính là Mạc Quân Kha, chẳng qua hiện tại anh ấy không thích tôi. . . . . ." Cô ta ngừng một chút, tầm mắt nhắm ngay Tiểu Phàm, gằn từng chữ nói, "Người trong lòng anh ấy là cô."
Tiểu Phàm để thìa bạc xuống, thu hồi nụ cười: "Loại chuyện đùa này không thể nào."
Vu Phương Phương có chút gấp gáp: "Tôi không nói đùa với cô, anh ấy. . . . . ." Cô ta thở dài, thầm nghĩ mình tại sao đem chuyện này nói ra, quả nhiên là khí phách nhất thời.
Tiểu Phàm hồi tưởng một chút về mấy lần gặp Mạc Quân Kha, còn có phản ứng của anh, thời điểm lần đầu tiên gặp anh thấy anh quan tâm khác thường, còn có sau đó anh thường xuất hiện ở bên cạnh một tay giúp đỡ cô sắp xếp giải nạn, hình như chỉ dùng hai chữ trùng hợp không đủ để giải thích. Cô dùng đầu ngón tay vuốt mi tâm mấy cái, sau đó đột nhi