The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hai Người Đấu Hư Giường

Hai Người Đấu Hư Giường

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

ên cười lên: "Trước kia nghe Lý Phỉ nói qua, một người bị coi thường trong tình cảm đó là tự tìm ngược, hai người cùng nhau bị coi thường chính là tình yêu rồi, mà ở trên người tôi đã bị một người coi thường nhiều lần lắm, không có ý định đi để ý đến người khác nữa. Về phần cô có thể bắt được hạnh phúc hay không, chính là chuyện của cô rồi."
Vu Phương Phương thở phào nhẹ nhõm: "Lúc này tôi mới hiểu được vẫn chờ đợi chính là những lời này của cô, tôi thật sự vô cùng lo lắng tâm tư của anh ấy sẽ làm cô cảm động, dù sao một người đàn ông si tình như vậy rất khó làm cho người ta kháng cự nổi."
Tiểu Phàm xem như là rõ ràng, Vu Phương Phương là tự mình đến nơi này tìm Định Tâm Hoàn, căn cứ nguyên tắc phẩm chất toàn bộ của một người, cô ý vị sâu xa nói: "Cô cảm thấy khó có thể kháng cự là bởi vì cô bị sức quyến rũ của anh ấy hấp dẫn, là bởi vì cô chú ý đến anh ấy, mà tôi thì không. Mặc dù chuyện tương lai cũng không ai biết, chỉ là dựa vào tình huống trước mắt, cô không phải lo lắng về tôi, bởi vì tôi sẽ không trở thành cản trở của cô."
Vu Phương Phương vươn tay: "Cám ơn, nói thật, đây hình như là lần đầu tiên tôi cảm nhận cảm giác được yêu, thấp thỏm, băn khoăn, lo lắng. . . . . . Tôi giống như biến thành bộ dạng trước kia tôi xem thường nhất, nhưng cảm giác này cũng thật sự rất . . . . . ."
Tiểu Phàm làm người nghe trung thực một lần, nghe từng câu xuống, chỉ cảm thấy giữa người và người thật rất kỳ lạ, không nghĩ qua là ai và ai liền vừa lòng rồi, giống như lúc còn rất nhỏ lần đầu tiên cô nhìn thấy Dịch Đông Thần, ai biết chỉ là nhìn thoáng qua sẽ rơi vào nhiều năm như vậy đây?
Đã là lúc tan việc rồi, Tiểu Phàm thu thập xong đồ đạc đi ra cửa, không nghĩ đến xe cơ quan của Đông Thần dừng ở cửa trường học, cô nở nụ cười: người nào đó hình như càng ngày càng biết săn sóc rồi.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, mặt tài xế có chút khổ ép xuất hiện tại trước mặt của Tiểu Phàm: "Cái đó. . . . . ."
Anh còn chưa nói hết, cửa phía sau liền mở ra, Âu Dương nữ sĩ mỉm cười đối với Tiểu Phàm nói: "Lên xe đi, cùng nhau về nhà."
Lúc này Tiểu Phàm cảm thấy đầu bị cửa va vào một phát, Âu Dương nữ sĩ là muốn đi nhà bọn họ sao? Cô khoác lên khuôn mặt tươi cười gật đầu đồng ý, sau đó hỏi tài xế: "Phó Thị Trưởng có nói qua anh ấy lúc nào thì tan việc không? Bằng không anh nói với anh ấy một tiếng, mẹ và tôi về nhà trước, để cho anh ấy cũng trở về sớm một chút."
Trên đường Âu Dương nữ sĩ hỏi Tiểu Phàm có phải mang thai hay không, tại sao bà ở trong đại học G đi dạo một vòng liền nghe đến hơn vài người đang nói chuyện này.
Tiểu Phàm cười làm lành: "Mẹ, mọi người đều là nói đùa, nếu như con mang thai, nhất định sẽ thông báo cho ngài trước tiên." Nếu không phải là bà ở trên bữa tiệc ám hiệu, chuyện mang thai làm sao sẽ truyền đi? Kết quả bà còn giống như người không việc gì đến hỏi mình có mang thai hay không —— Tiểu Phàm nhất thời cảm thấy phương thức tư duy của Âu Dương nữ sĩ và người bình thường không giống nhau lắm.
Tài xế gọi điện thoại cho phòng làm việc Phó Thị Trưởng, nghe điện thoại chính là thư ký tiểu Từ, cô nói Phó Thị Trưởng đang họp.
Tựa vào trên chỗ ngồi trước dưỡng thần Âu Dương nữ sĩ đột nhiên mở mắt, lạnh giọng nói: "Đi họp? Cũng đến giờ tan sở còn phải đi họp sao?" Nói xong bà xoay đầu lại, nhìn chằm chằm Tiểu Phàm theo dõi, nói cái gì cũng không nói, nhưng mà cặp ánh mắt chất vấn kia so với lời nói gì cũng có tác dụng.
Trong yên tĩnh, điện thoại Tiểu Phàm vang lên, là tin nhắn, cô cầm lên nhìn thoáng qua: thật sự là đang họp, trở về sẽ rất muộn, không cần chờ anh.
Nhìn thấy cái này, Tiểu Phàm hiểu ý nở nụ cười, cô có thể tưởng tượng, Dịch Đông Thần ở trong phòng hội nghị cầm điện thoại di động không thể gọi điện thoại, kết quả bộ dạng vừa nghiêm túc nghe người ta nói chuyện, vừa gửi tin nhắn. Nghĩ đến đây, cô cười nói với Âu Dương nữ sĩ: "Mẹ, quản gì anh ấy bận việc, ta về nhà trước thôi."
Một tiếng gọi "Mẹ" này đặc biệt ngọt, Âu Dương nữ sĩ xoay mặt đi, âm thầm nở nụ cười.






Mẹ Chồng Gian Xảo Tạo Ra Người Vợ Rảnh Rỗi
Đây là lần đầu tiên Âu Dương nữ sĩ đến nhà con trai, bà nhìn qua xung quanh một lần: "Phòng này là con bố trí sao?"
Tiểu Phàm quan sát nét mặt Âu Dương nữ sĩ, thật là không phân biệt vui buồn nha, cô chỉ có thể cẩn thận đáp lời: "Đều là con bàn bạc với Đông Thần bố trí." Cái này hiển nhiên không phải lời nói thật, khi đó Đông Thần coi như là vừa mới điều đến thành phố G không được mấy năm, cho nên anh bận rộn thích ứng công việc bận rộn giao tiếp với mọi người, làm sao có thời gian để ý đến những việc không quan trọng này. Bây giờ nhớ lại, đoạn thời gian đó thật sự vẫn đều là cô một người bận rộn, mà chính cô còn cảm thấy được bận rộn vì gia đình cảm giác rất tốt .
Chuyên chú biểu diễn nghệ thuật nhiều năm như vậy, Âu Dương nữ sĩ đối với nghiên cứu vẻ mặt có thể nói là đến tình trạng xuất thần nhập hóa, giống như tiểu tức phụ trước mắt điển hình là bộ dáng khẩu thị tâm phi. Bà tức g