Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
i này nếu ở trước kia là nếu bị dìm lồng heo . . . . . ." Điều này hiển nhiên chính là truyền thống văn hóa kết quả soạn bài thái độ .
Đông Thần bất đắc dĩ, anh định nằm xong, nhỏ giọng tự nói: "Cũng chỉ có em nha đầu ngốc này vẫn cho là như thế, ly hôn với anh? Nào có dễ dàng như vậy."
Tiểu Phàm tựa hồ nghe được cái gì, đem lỗ tai lại gần chút, hỏi: "Anh nói cái gì đây?"
Một tay lấy người phụ nữ chủ động đưa tới cửa ôm vào trong ngực, Đông Thần dán lên cổ của Tiểu Phàm cọ xát: "Anh nói, em là nha đầu ngốc, chúng ta tùy thời cũng có thể phục hôn, nếu là có đứa bé đó không phải là tốt hơn."
Tiểu Phàm cười hoạt động thân thể: "Đừng làm rộn, nhột!"
Một chữ khơi lên vô hạn hứng thú của Đông Thần: "Nhột? Chỗ nào, anh xem một chút. . . . . ." Nói qua liền động thủ cởi dây lưng áo.
Màu đỏ sôi trào, cảnh xuân một phòng .
**
Lý Phỉ hẹn Tiểu Phàm ra ngoài uống trà chiều, mới vừa ngồi xuống, cô còn chưa có ăn cái gì giọng nói xác định vô cùng kinh hãi nói: "Cô bé, cậu biết tớ thấy được chuyện gì không? Thật không thể tưởng tượng nổi, cậu nói trên đời này còn có bao nhiêu chuyện là không thể nào nha!"
Tiểu Phàm lấy tay nắn eo, động tác này cô giữ vững đã lâu rồi, dĩ nhiên chuyện này cùng một người con trai có quan hệ. Cô thuận miệng hỏi một câu đã xảy ra chuyện gì, đơn thuần là vì ngăn lại Lý Phỉ thao thao bất tuyệt cảm khái.
Nuốt một hớp nước miếng, Lý Phỉ bắt đầu nói đạo lý của cô: "Tớ vừa mới thấy Mạc Quân Kha và yêu nữ hai người tay dắt tay, đi vào cửa hàng. Cậu biết yêu nữ mặc cái gì không? Không phải váy ngắn gợi cảm, không phải quần áo lộ lưng hở chân, mà là một bộ dáng giả bộ công sở. Tớ đều không hình dung ra được cô ta là là kiểu mẫu người phụ nữ công sở giả bộ, nói thật, yêu nữ nhìn như vậy cũng là thanh nhã lưu loát, so với bộ dáng trước kia của cô ta thuận mắt hơn nhiều."
Tiểu Phàm cực kỳ nể mặt chỉ là "mỉm cười" một chút, nghe được Lý Phỉ vừa nói "Không hình dung ra được" , còn nói "thanh nhã lưu loát" ..., Tiểu Phàm nhất thời liên tưởng đến một tác phẩm: A nói, tôi tuyệt đối sẽ không nói cho anh biết trong túi tôi có hai lượng! Điển hình thanh niên thứ phẩm.
Lý Phỉ cười nhạo xong rồi, Tiểu Phàm đối với cô nói trái lại rất có cảm giác hứng thú, mặc dù nói không biết Vu Phương Phương và Mạc tổng tiến lên được một bước kia, chỉ là một người chịu cố gắng, một người cũng không phải là vô tình, không chừng ngày nào đó là có thể thành nhân duyên một đôi tốt đấy.
Mà Mạc Quân Kha trong miệng các cô và Vu Phương Phương chính lúc này từ cửa hàng ra ngoài, Quân Kha cầm trong tay một cái túi, bên trong là một chai rượu Palme đỏ, chuẩn xác hơn mà nói, đây là một chai rượu đỏ Palme dùng để tặng cho người khác. Người được quà tặng kia là Long ca do tổng bộ phái đến kiểm tra tình hình hoạt động kinh qoanh của khách sạn Quân Viên, dĩ nhiên tình hình hoạt động kinh dooanh đầu tiên bao hàm nội dung rộng hơn, bên ngoài trừ lợi nhuận của bản thân khách sạn, còn có một phần lớn "nghiệp vụ ngầm" càng thêm trọng điểm khảo sát.
Vu Phương Phương và Quân Kha chính xác là cách không xa —— chỉ là khẳng định không phải Lý Phỉ nói cái loại tay dắt tay đó—— cô bình tĩnh nở nụ cười: "Dầu gì những năm này biết không ít người đàn ông, danh hiệu Long ca vẫn là nghe nói qua, dĩ nhiên đối với anh ta háo sắc cũng có chút hiểu rõ."
Quân Kha cau mày: "Hôm nay rất cảm ơn cô đề nghị cho tôi, nếu không tôi đều không biết rượu đỏ Palme là Long ca thích nhất. Nhưng mà cái này đủ rồi, kế tiếp một mình tôi đi gặp anh ta là được, cô trở về đi."
Vu Phương Phương trong lòng ấm áp, càng cảm thấy người đàn ông ở trước mắt hiếm có: "Anh là đang lo lắng cho an toàn của em sao?" Mặc dù rất chờ mong người bên cạnh nói một câu đúng, cho dù là lừa dối cô cũng tốt. Chỉ là lý trí nói cho cô biết, không thể đối với Quân Kha trước mắt có yêu cầu gì, vì vậy cô quả quyết không cho Quân Kha đường sống phản bác, nói tiếp: "Em đùa thôi, yên tâm, em trước đây quen biết một người bạn quen biết với Long ca, có một lần Long ca đến thành phố G thị, em cũng vậy đi theo gặp người bạn kia một lần, lúc này giống như lúc đó em theo anh đi gặp thấy người bạn cũ thôi."
Quân Kha nhìn cô một cái, làm sao có thể không biết đối phương nói không phải là lời nói thật, Long ca là ai, lăn lộn trên thương trường. Đầu tiên là muốn có tiền có hoa, thứ hai phải có phụ nữ vui chơi. Người phụ nữ tầm thường tránh không kịp, làm gì có đạo lý đến gần? Cho nên nói mặc kệ Quân Kha có rõ ràng mục đích Vu Phương Phương làm như vậy hay không, anh đều không thể đồng ý.
Vì vậy Quân Kha ngăn một chiếc xe taxi lại, đem Vu Phương Phương nhét vào trong xe, sau đó để cho tài xế lái xe đưa cô đến chỗ cô muốn đi. Sau chuyện này, vội vã rời đi.
Vu Phương Phương ngồi ở trong xe nở nụ cười: đây là một người đàn ông ngu ngốc, nếu cô nói quen biết không thiếu người đàn ông, đương nhiên là có biện pháp liên lạc với Long ca, anh ngăn được sao? Nghĩ đến muốn gặp Long ca, thân thể Vu Phương Phương run một cái, nhưng mà vẫn là quả quyết nói cho tài xế một địa chỉ.