Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
ại ở trong tin tức bạn bè trên mạng bình luận, cuối cùng quả thực là. . . . . . Thêu dệt vô căn cứ!
Tiểu Phàm nghĩ vào lúc này cô cũng không nên dùng gọi điện thoại cho Đông Thần đi, loại chuyện bàn luận liên quan đến nhân viên chính phủ này nhất định sẽ truyền đến tòa nhà thị chính, về phần rốt cuộc sẽ đối với tuần san này, video này làm thế nào xử lý liền là một chuyện khác.
Chuông cửa vang lên, Lý Phỉ ôm một chồng sách lớn còn có một cái máy tính bảng vọt vào, một đường đi vào còn một đường rơi sách, Tiểu Phàm theo ở phía sau nhặt lên một cuốn nhìn, trên bìa mặt tuần san thì có một tấm ảnh không nhỏ là Âu Dương nữ sĩ khuôn mặt tươi cười cao quý điển nhã, bên cạnh chú thích tựa đề là: Chuyện bí mật của nghệ thuật gia nổi tiếng Broadway lâu năm.
Lý Phỉ cầm máy tính bảng, đem thanh âm bật lớn nhất, trực tiếp để vào trước mắt Tiểu Phàm, để cho cô nghe một chút đoạn video kia giới thiệu con dâu của Âu Dương nữ sĩ, bên ngoài đưa Lý Phỉ kia thanh âm hả hê: "Âu Dương nữ sĩ quả nhiên là thủ đoạn cao minh nha. . . . . ."
Tiểu Phàm lặng lẽ thở dài một cái, chỉ cảm thấy con đường phía trước lâng lâng, không thấy được.
. . . . . .
Cùng NICO ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, Âu Dương nữ sĩ mỉm cười, mặc dù bà không ngờ rằng phỏng vấn sẽ khiến cho hưởng ứng lớn như vậy, chỉ là hình như chuyện trước mắt này đã đủ tiểu tử đau đầu thật lâu rồi, nó rốt cuộc còn có thể đem vợ giấu bao lâu? Dĩ nhiên, Âu Dương nữ sĩ rất tin tưởng, lấy địa vị và thông minh của con trai của bà có thể đem những lời bình luận này ở trong phạm vi khống chế hợp lý.
NICO rất hưng phấn hỏi: "Thân ái, chúng ta không phải nên đi đến trong nhà đứa bé xem náo nhiệt một chút?"
Âu Dương rất bình tĩnh cắt đứt suy nghĩ của anh: "Hai vợ chồng trẻ thương lượng đối sách ở trong nhà, chúng ta đến đó làm gì? Chẳng lẽ anh không lo lắng, em bị nó đá văng ra ngoài cửa."
Trên mặt NICO thể hiện sự cứng rắn sắc sảo: "Bọn họ vẫn còn đuổi và động tay với em, anh nhất định xông lên đánh bọn họ!"
Âu Dương cười, đưa tay nhéo mặt của anh một cái: mặc dù nói không biết mình rốt cuộc là nuôi một đứa nhỏ hay là tìm người đàn ông, nhưng mà anh thật sự rất tốt.
. . . . . .
Nơi làm việc của tòa nhà thị chính, trong phòng làm việc Phó Thị Trưởng là một mảnh trầm mặc, im hơi lặng tiếng giống như nước đọng, tất cả mọi người đưa ánh mắt nhìn về phía trên người Phó thị trưởng mặt nhìn như không có vẻ gì, làm nhân vật chính trên báo, ý kiến của anh đặc biệt quan trọng, chỉ cần anh ra lệnh một tiếng bảo là muốn phong tỏa những bài bình luận này, công việc kia nhân viên sẽ bắt đầu hành động nhanh nhất —— đối đáp với những bài bình luận này, bọn họ vẫn có đối sách.
Đột nhiên cổ họng Đông Thần bỗng nhúc nhích, sau đó sâu kín mở miệng: "Lần này bà chơi đùa thật là quá đáng." Phơi bày chuyện của anh và Tiểu Phàm là nhỏ, dẫn đến mọi người có quyết tâm đưa ánh mắt hướng đến hôn nhân của Âu Dương nữ sĩ và lão Dịch, chuyện này lại liên lụy đến lão Dịch mà nói, đây chính là muốn động đến trung ương, ảnh hưởng đến một lượng người lớn!
Phương pháp giải quyết tốt nhất là công bố quan hệ của anh và Tiểu Phàm, khiến cho bọn họ đem ánh mắt tập trung ở trên người hai người bọn họ, yêu cầu bao nhiêu chuyện khuê phòng lý thú cũng tùy bọn họ đi đào bới, chỉ cần không ảnh hưởng đến oàn cục cũng không cần ngăn cấm.
Cầm ly trà trên bàn lên, hớp một hớp trà xuân Long Tỉnh, khóe miệng Đông Thần tràn ra mỉm cười, giao phó nhân viên làm việc thích hợp hướng dẫn công việc xong, có thể từng bước một tiết lộ về câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp của Phó Thị Trưởng Dịch và nữ giáo sư đại học G. . . . . . Vì vậy Bí Thư Xử bắt đầu sáng tác lịch sử tình yêu của hai người rồi, đương nhiên là trên cơ sở sự thật thêm mắm thêm muối một phen, cần phải khiến cho chuyện xưa đủ đặc sắc phù hợp lòng hiếu kỳ hại chết người kia của công chúng, đồng thời còn muốn vào từng bước vì Phó Thị Trưởng tạo nên một hình tượng người đàn ông tốt thế kỷ mới, nhằm vì sau đó không lâu bổ nhiệm thị trưởng tranh thủ ý dân ủng hộ nhiều hơn.
Ở sau khi Phó Thị Trưởng Dịch rời đi, nhân viên làm việc đối với bóng lưng của anh đưa ra cái nhìn ngưỡng mộ cao cả —— Tiểu Dịch tiên sinh có thể leo lên đến vị trí này quả nhiên là có đạo lý, có thể đem sự kiện scandal lợi dụng vô cùng tinh tế như thế, công tư trọn vẹn đôi đường, thật không phải là người bình thường dám làm đâu!
Dịch Đông Thần dửng dưng mà ngồi xuống xe cơ quan, lái về nhà đi, nếu như nhân viên làm việc hiệu suất cao mà nói, có thể lái đến nửa đường sẽ có người theo đuôi đi. Anh tựa đầu ở trên đệm phía sau, thuận miệng hỏi tài xế một tiếng: "Ông Từ, ông cầu hôn với người bạn già như thế nào?"
Tài xế thật thà mà cười lên: "Tôi đâu có câu hôn với bà ấy đâu, khi đó người trung gian giới thiệu, sau đó xem vừa mắt, gặp mặt vài lần liền bắt đầu kết hôn."
Đông Thần ồ một tiếng, anh hồi tưởng một phen, hình như mình cũng chưa từng cầu hôn Tiểu Phàm thật tốt, trước kia thư ký đã hỏi anh vấn đề này, kết quả anh chỉ có thể rất vô sỉ mà đem vấn đề ném cho