Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.
ì để cho mình bình tĩnh lại, cô vội vàng lật danh bạ điện thoại, tìm một người nào đó có thể nói chuyện một chút. Một vòng lên xuống, cuối cùng ngón tay vẫn là dừng lại ở số điện thoại của Tiểu Phàm, không để ý suy nghĩ nhiều cô vội vàng ấn xuống cái số kia.
Đầu điện thoại bên kia truyền đên thanh âm hơi trầm thấp của một người đàn ông: "Cô có chuyện gì?"
Một câu nói khí thế mười phần làm cho Phương Phương sửng sốt một phen: "A, cũng không có gì chuyện quan trọng. . . . . ." Cô còn chưa nói hết, bên kia cũng đã truyền đến tiếng tút tút —— như vậy có thể thấy được người đàn ông kia là cỡ nào không muốn nghe cô nói một chữ, là lo lắng cô lại khi dễ bà xã nhà anh chứ?
Thông Minh Quá Sẽ Bị Thông Minh Hại
Tiểu Phàm tắm xong vào phòng ngủ, nhìn Đông Thần nằm ở trên giường một cái, bình tĩnh nói: "Đi ra đi, chúng ta ra phòng khách nói."
Rơi vào trong mắt của Đông Thần, vẻ mặt của Tiểu Phàm có chút nghiêm túc: ngày hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, quá bình tĩnh so với không bình tĩnh vẫn còn đáng sợ. Căn cứ vào loại hiểu biết này, Đông Thần nở nụ cười: "Một đêm rất dài, chúng ta ở trên giường từ từ nói đi." Dĩ nhiên, nói chuyện trên giường đối với Đông Thần mà nói là ưu thế rõ rành rành, trước tiên có thể thỏa mãn thịt ăn đi, mới giao phó thật tốt.
Tiểu Phàm liếc anh một cái, nụ cười đột nhiên tan ra: "Này đêm dài đằng đẵng, có cần tôi giúp anh tìm tiểu thư đến ngủ hay không?"
Một khi dính đến đề tài ... tiểu thư, vợ cũng rất dễ dàng hóa thân làm cọp mẹ, Đông Thần thu hồi tâm tư vui đùa, bình tĩnh từ trên giường đứng lên, đi theo Tiểu Phàm ra ngoài.
Đông Thần hình như thấy được một cuộc bão táp lại sắp đến, vì phòng ngừa xảy ra hiệu quả gió cuốn mây tan, anh nhanh chóng đứng dậy, ôm lấy Tiểu Phàm. Đem đầu Tiểu Phàm áp vào lồng ngực của mình, anh tình cảm nồng nàn nói: "Khi đó anh giải thích với em như thế nào, em đều không chịu nghe, vẫn còn muốn ly hôn với anh, anh không có biện pháp chỉ cần ra hạ sách này. Dĩ nhiên chuyện này nói cho cùng là anh làm chưa đủ tốt, để cho em đối với anh không có lòng tin, cũng là trước đây anh biểu hiện quá kém, điều này anh phải kiểm điểm thật kỹ." Anh đồng thời nói chuyện Tiểu Phàm từ chối mấy lần, chỉ là Đông Thần chết sống không có buông ra, ngược lại ôm chặt hơn nữa.
Tiểu Phàm kìm nén đến đỏ bừng cả khuôn mặt, dùng lực mạnh, đẩy Dịch Đông Thần một phen, lúc này mới mở miệng to hô hấp mấy cái, thanh âm buồn buồn: "Nếu như anh không phải muốn tôi hít thở không thông mà chết, liền mau chóng buông tay."
Rõ ràng sẽ là một cuộc kiểm điểm nhận sai kỹ càng, kết quả lại biến thành vì không phải lường trước tai nạn, Đông Thần tự giễu nở nụ cười: "Vốn là còn chuẩn bị tỏ tình nồng nàn phía sau, kết quả. . . . . . Xem ra anh thật sự không làm được chuyện lãng mạn, nhưng mà ——" hai mắt anh nhìn thẳng ánh mắt của Tiểu Phàm: "Đến hôm nay, nếu như mà anh nói cho em biết, đời này anh đều không làm chuyện thật sự có lỗi với em, em nguyện ý tin anh không?"
Người thông minh sẽ đem vấn đề ném cho người khác, không nghi ngờ chút nào, Dịch Đông Thần đủ thông minh.
Tiểu Phàm điều hòa hơi thở, cau mày: "Anh thật sự không có có lỗi với tôi sao? Khi còn bé anh trêu cợt chuyện của tôi đừng nói, thì nói tôi sau khi kết hôn, anh tốt nhất hỏi một chút chính mình, anh đều đã làm gì tôi?"
Tiểu Phàm còn nhớ rõ lúc nói chuyện ly hôn này với Lý Phỉ thì phản ứng của Lý Phỉ còn có những lời đó, quả thật, đoạn thời gian đó cô giống như đứa ngốc cố gắng hầu hạ Dịch Đông Thần, không nhìn thấy trong thời gian của anh, còn không ngừng tự nói với mình: Đông Thần rất bận, Đông Thần không rảnh, Đông Thần. . . . . . Từng cái ý tưởng đều là có liên quan với anh. Nhưng anh có thể báo lại với mình là điện thoại không gọi được, là tin nhắn không trở về, thời gian dài không thấy người, còn có một đống ảnh không giải thích được xuất hiện. . . . . .
Tiểu Phàm hít hít lỗ mũi, chỉ cảm thấy bên trong buồn bực cực kỳ, mặc dù sau khi ly hôn biểu hiện của Dịch Đông Thần bắt đầu thay đổi không giống nhau, ai có thể bảo đảm anh có thể vẫn tiếp tục giữ vững như vậy đây? Trước đây cái loại cuộc sống một người bỏ ra đó, Tiểu Phàm không bao giờ muốn trải qua nữa, người phụ nữ vì cái gì luôn luôn bị tổn thương trong tình cảm? Vì cái gì luôn luôn phải nhân nhượng vì lợi ích toàn cục? . . . . . . Đây cũng đã là thế kỷ hai mươi mốt rồi, cũng đã là năm 2012 trong tiên đoán của Maya rồi, nam nữ đã sớm bình đẳng có được hay không!
Đông Thần căng thẳng, có thể là bởi vì hai người quá lâu không nói chuyện sâu sắc với nhau, mỗi lần Tiểu Phàm muốn nói cái gì, anh đều tìm cách cho qua, cho là như vậy cũng rất thông minh, nhưng không ngờ trong lòng Tiểu Phàm còn cảm xúc đọng lại. Anh không dám đùa giớn nữa rồi, ngồi chồm hổm xuống, ngửa đầu nhìn mặt của Tiểu Phàm, cầu xin tha thứ nói:" Vợ à, anh sai lầm rồi, thật sự sai lầm rồi, em không cần khóc có được hay không?"
Tiểu Phàm quay mặt sang chỗ khác, thanh âm buồn bực hỏi: "Anh sai